Chương 62: Tuyên truyền
Sở Hi Thanh hoàn toàn không để ý đến cái thớt gỗ bị chặt làm đôi kia.
Nhà bọn họ tổn hại một ít đồ vật, hỏng một chút hoa hoa cỏ cỏ gì đó đều là chuyện bình thường đến không thể bình thường hơn.
Đặc biệt là Sở Vân Vân đã từng chặt hỏng mấy cái thớt gỗ rồi, tháng trước hắn còn cố tình tìm một khối gỗ rất dày để làm thớt, nhưng bây giờ phải tìm cái khác rồi.
“Cũng không biết là thế lực nào để nữ tử này ẩn núp ở võ quán Chính Dương. Nàng căn bản không phải là người thích hợp nằm vùng, tính tình hoạt bát thì cũng thôi, lại còn có lòng hiệp nghĩa, cũng rất ham chơi. A đúng, còn có hơi bám người, lại còn ngây thơ nữa. . .”
Trong mắt Sở Hi Thanh thì tất cả những thứ này đều là ưu điểm, hiệp nghĩa mới dễ lung lạc, ngây thơ mới dễ lừa gạt.
Có điều, Sở Vân Vân lại chặt một cái nữa, lại dùng quá nhiều sức.
Rầm!
Cái thớt gỗ đã đứt làm đôi, giờ từ hai mảnh biến thành tám mảnh.
Sở Hi Thanh vẫn không để bụng, hỏng thì hỏng đi, hắn vẫn còn đồ dự bị.
Hắn chậc chậc một tiếng, tiếp tục nói: “Có thể ngươi không biết, nàng nấu ăn rất ngon! Khi còn ở trong động quật, nàng dùng pháp thuật để nấu một nồi thịt rắn, ta và Thiết Tiếu Sinh ăn đến mức nuốt cả lưỡi, cũng không biết sau này nam tử nào sẽ có phúc đây. . .”
Rầm!
Cái xương đầu lợn ở dưới đao của Sở Vân Vân đã chia năm xẻ bảy, vụn xương bắn tung tóe ra bốn phía.
Sở Hi Thanh không khỏi cau mày một chút.
Cái này liền không thể nhịn nữa, quá lãng phí lương thực mà.
Đặc biệt là bây giờ hắn đang bị thương, chính là đang cần uống chút canh xương đề bồi bổ một chút.
Sở Hi Thanh hít một tiếng, đưa tay cướp dao trong tay Sở Vân Vân: “Được rồi, vẫn là để ta làm. . .”
Hắn đang định vung dao, lại động đến vết thương bên vai trái, nhất thời hít một ngụm khí lạnh.
Phù lục trong tay Lục Loạn Ly có hạn, hơn nữa còn rất đắt, ba ngày trước nàng đã không dán Cam Lộ Đoạn Tục Phù cho Sở Hi Thanh nữa rồi.
Sở Hi Thanh bây giờ chỉ có thể nhịn đau.
Sắc mặt Sở Vân Vân hơi thay đổi, lúc này nàng mới gỡ vạt áo của Sở Hi Thanh xuống, nhìn vết thương trên vai trái của hắn.
Nàng quan sát một lát, vẻ mặt hơi hòa hoãn xuống, buông tay ra: “Bị thương từ khi nào?”
Nhìn qua thì thương thế của Sở Hi Thanh đã ổn định rồi, khôi phục cũng không tệ.
“Trong ngày vừa xuống Hỏa Cốt Quật.” Sở Hi Thanh sửa sang lại quần áo, khóe môi hơi cong lên: “Ngươi không biết thì thôi, trận chiến đó cực kỳ hung hiểm, ta lấy một địch mười sáu mà vẫn chiến thắng, chỉ bị thương như này đã là rất may mắn rồi.”
Sở Vân Vân hoàn toàn không chú ý đến vẻ đắc ý trong lời nói của Sở Hi Thanh.
Nàng nhớ đến cảnh tượng mà mình nhìn thấy ở bên suối nước nóng ngày đó, hai mắt nàng liền bừng tỉnh.
Cho nên khi đó là Lục Loạn Ly đang chữa thương cho Sở Hi Thanh? Là do mình nghĩ quá nhiều?
Không biết vì sao mà tâm trạng của Sở Vân Vân lại tốt hơn một chút, cơn tức ngực cũng giảm bớt rất nhiều.
Sau đó, vẫn là do Sở Vân Vân tiếp nhận chuyện băm xương, còn Sở Hi Thanh thì tiếp nhận việc nấu canh.
Hắn còn thuận tiện lọc chút thịt ở trên xương để làm một món ăn, để làm bữa sáng cho hai người.
Sở Hi Thanh kể lại chuyện xảy ra trong Hỏa Cốt Quật, còn Sở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền