Chương 76: May mắn (3)
Thời điểm này, hai tòa võ đài còn lại cũng đã phân thắng bại.
Ánh sáng màu xanh của mâm ngọc kia lại biến ảo lần nữa, hai tòa võ đài trên thao trường lại tan vỡ, hóa thành huỳnh quang bảy màu rồi tiêu tán.
Sở Hi Thanh thì lại bị chuyển lên trên võ đài bên trái.
Có điều, trước mắt hắn trống rỗng, không có bất cứ ai cả.
Hả?
Sở Hi Thanh không khỏi trợn tròn mắt lên, thầm nói mình được vào thẳng vòng trong rồi à?
Vận may của mình không khỏi quá tốt rồi chứ. . .
Lúc này, trên đài cao, tất cả giáo đầu của năm viện, bao quát cả Diệp Tri Thu đều có sắc mặt đen xì, ánh mắt bất thiện mà nhìn Kiếm Tàng Phong.
Vị Kiếm sư huynh này gian lận thì cũng thôi, nhưng mà không khỏi quá trắng trợn rồi đấy.
Ngay cả Diệp Tri Thu cũng không nhìn nổi nữa.
Lôi Nguyên cũng thấy đau đầu mà xoa xoa huyệt thái dương, mở miệng nói với vẻ bất đắc dĩ: “Kiếm sư huynh, Sở Hi Thanh này may mắn thật, đối thủ của hắn có được Tứ Tượng Quyết Phong Bàn phân phối ngẫu nhiên hay không?”
Hắn đang mờ mịt nhắc nhở, muốn mời vị Kiếm sư huynh này phải để ý đến ảnh hưởng, tốt xấu gì cũng phải làm người đi.
Kiếm Tàng Phong thấy thế thì cười ha ha, lấy tay từ trong tay áo ra, cầm chén trà lên như không có chuyện gì: “Đúng là người này rất may mắn, nhưng bản lĩnh dạy dỗ đệ tử của mấy vị cũng không tệ, để ta có ấn tượng rất sâu.”
“Hai đệ tử vừa rồi tên là gì? Chưa đến mười lăm tuổi mà đã có Dưỡng Nguyên Công tầng ba, sức chiến đấu bát phẩm hạ, tiền độ rộng lớn. Ta sẽ ghi chép chuyện này, để cho các trưởng lão biết. Lại phiền Lôi sư đệ phân phối cho bọn họ thêm vài viên Bồi Nguyên Đan, dặn dò thầy thuốc trị liệu cho tốt, đừng để lại mầm họa.”
Hắn vừa nói xong, giáo đầu Khâu Phong của Bắc viện, và giáo đầu Cao Dương của Nam viện đều hòa hoãn lại.
Hai người vừa mỡi lưỡng bại câu thương ở trên võ đài, chính là đệ tử của bọn họ.
Sở Hi Thanh lên võ đài một lát, lại bị ánh sáng màu xanh đưa xuống.
Hắn chỉ có thể khoanh chân ngồi xuống lần nữa, chờ đợi kết quả của võ đài còn lại.
Hai người trên đài chiến đấu ác liệt tầm một khắc, cuối cùng đã phân ra thắng bại, một thiếu niên mặt trắng và có thân hình cao to đã chiến thắng.
Người này tầm mười lăm tuổi, áo đệ tử màu xanh còn thêu vài sợi tơ màu vàng, quần áo cũng được sửa sang lại, có vẻ cực kỳ vừa vặn.
Trên đầu hắn còn có một cái linh quan, dưới chân đi giày chỉ bạc, dáng vẻ như công tử, mũi thì vểnh lên trời, gương mặt lại giống như hà mã.
Khi hai người được dịch chuyển lên võ đài, thiếu niên mặt trắng hơi bất ngờ, lại có chút vui mừng mà chắp tay về phía Sở Hi Thanh: “Tại hạ Hà Triều của Tây viện, không ngờ đối thủ của ta lại chính là Sở sư đệ.”
“Lời đồn gần đây trong võ quán, nói thực lực của Sở sư đệ đã là đệ nhất nhân nội môn. Ban đầu ta vẫn không tin, nhưng hôm nay xem ra, lời đồn đại này không phải là không có căn cứ. Lần này Hà mỗ may mắn được lĩnh giáo cao chiêu của Sở sư đệ, kính xin hạ thủ lưu tình.”
Tuy rằng trong miệng Hà Triều nói như vậy, nhưng trong mắt đã hiện lên một vệt ý lạnh.
Đối với trận chung kết này, hắn nhất định phải dành chiến thắng.
Hà Triều cũng hơi hiểu biết về Sở Hi Thanh, có người nói nguyên công
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền