Chương 103
Nước trong nồi bắt đầu sôi trào, bột bên trong dần dần nấu mềm, cho đến khi biến thành màu trắng của gạo. Tô Tô chia những món ăn khác vào trong nồi đâu vào đấy.
Cùng lúc ấy, Tô Tô tìm Tiểu Hắc mượn một ngọn lửa, thuận lợi đốt đống quần áo lên. Quả thực cũng chỉ có những thứ này dễ cháy.
Gà hun khói và trứng gà chuẩn bị cho Tiểu Hắc đã được nấu chín. Bún ốc trong nồi cũng đã mềm nhũn, xúc xích hun khói ngâm trong đó thấm đầy nước canh, trong mỗi bát lại thêm một quả trứng gà no đủ... Đúng là
"tiệc mừng Mãn Hán"
.
Nhất thời, một mùi hôi thối tràn ngập nửa sân vận động. Người khác có ngửi được hay không, Tô Tô không muốn quản. Cô chỉ biết là kiếp trước mình đã ăn đủ những thứ bánh bột ngô và lương khô khô cứng tới mức đau họng, kiếp này có điều kiện, cô tình nguyện chịu phiền phức một chút, cũng muốn ăn chút canh nóng và đồ ăn nóng tử tế.
Lâm Vi Nhiên cách đó không xa ngửi thấy mùi hôi xông vào mũi này, đột nhiên nhớ tới mấy cảnh tượng không nên nhớ lại. Trên đường cao tốc, cô ta và các đồng đội ăn cháo hoa ăn rau tươi, người bình thường phía sau chết lặng gặm rau dại khô khốc. Trong nhà khách của thị trấn, cô ta và các đồng đội được trấn trưởng mời ngồi, ăn lẩu đủ màu sắc hương vị, người bình thường trong góc cực kỳ khát vọng, hâm mộ nhìn chằm chằm.
Mà hiện tại, cô ta chỉ có thể móc từ trong ba lô ra hai gói mì ăn liền cuối cùng, có nồi có lửa, lại mất đi dị năng hệ thuỷ của Triệu Chấn Vũ, không có cách nào nấu thành mì nước. Hai gói mì ăn liền này, cuối cùng bị bẻ thành năm phần, lần lượt đưa cho tất cả đồng đội. Đây là bữa cơm chật vật nhất, keo kiệt nhất kể từ khi bọn họ lên đường tới nay. Trong lúc nhất thời, không khí vô cùng nặng nề.
Lâm Vi Nhiên nghĩ thầm nên cổ vũ tinh thần mọi người, nhưng giữa cánh mũi tràn ngập mùi thối đặc biệt của bún ốc, tinh thần rốt cuộc vẫn bị dẫn dắt.
"Vi Nhiên, anh không có khẩu vị, miếng này em ăn đi."
Lời Tư Triết nói, kéo suy nghĩ của Lâm Vi Nhiên về một lần nữa. Cô ta nhìn miếng mì mà anh ta đưa cho mình, đều lớn hơn so với những người khác, là cô ta cố ý bẻ cho Tư Triết nhiều hơn một chút. Mà hiện tại, nó được đưa trở lại một lần nữa. Đáy lòng Lâm Vi Nhiên vừa dâng lên chút ngọt ngào, trong nháy mắt đã bị chua xót đè xuống đáy vực.
"Em đã ăn đủ rồi."
Cô ta không nói lời nào nhét miếng mì vào miệng Tư Triết,
"Vết thương của anh còn chưa khỏi, nếu không ăn chút gì, chịu không nổi thì làm sao bây giờ? Chúng ta còn phải trông cậy vào anh!"
Tư Triết nhìn Lâm Vi Nhiên rất sâu:
"Vi Nhiên, anh sẽ không ngã xuống."
"Ừm, em tin tưởng anh."
Chờ Tư Triết chậm rãi ăn xong miếng mì kia, Lâm Vi Nhiên bỗng nhiên mở miệng:
"Tư Triết, anh có thấy con mãng xà bên cạnh Tô Tô kia không?"
"Thấy rồi."
Tư Triết nhìn về phía con mãng xà vừa ăn xong, đang lười biếng ngủ gật. Lúc trước ở phòng khám, anh ta cũng không phải hoàn toàn hôn mê, nghe thấy toàn bộ lúc Vi Nhiên và Tô Tô đối đầu. Tự nhiên cũng biết con rắn kia tồn tại.
Ánh mắt Tư Triết lóe lên:
"Không ngờ... động vật cũng có thể có dị năng."
Lâm Vi Nhiên mím môi:
"Cũng không biết Tô Tô làm sao để nó ngoan ngoãn nghe lời."
Nhắc tới chuyện này, vẻ mặt Tư Triết vô cùng lạnh lùng, giọng nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền