Chương 105
Không chỉ có bên này đang ăn cơm, cách nửa sân thể thao, đám người Triệu Chấn Vũ cũng đang nấu mì ăn liền. Chỉ có lúc ăn cơm, mới có được bầu không khí bình thản trước nay chưa từng có. Sân vận động hiếm khi yên tĩnh.
Tô Tô uống hết canh không sót một giọt nào, ánh mắt dần dần chuyển đến cửa lớn của hội trường.
"Xán Xán, em có nghe thấy tiếng gào thét của cương thi không?"
Bàng Xán Xán nghiêng tai lắng nghe: "Không có!"
Độ cách âm của hội trường quá tốt, không biết bắt đầu từ khi nào, bọn họ không còn nghe thấy tiếng sóng cương thi gào thét nữa. Cách lúc bọn họ vào cửa cũng không quá một tiếng rưỡi. Nếu đám cương thi kia nhào tới như bình thường, dù thế nào cũng phải đi qua nhà thi đấu này, nhưng nếu phía sau bầy cương thi kín mít không có điểm cuối... Chỉ là cũng không nên không có tiếng động gì như vậy. Chẳng lẽ đã rời đi? Đi về phương hướng khác?
Tô Tô đánh giá bốn phía, phát hiện ngoại trừ cổng lớn trước sau, dù cho là sân thể thao hay là thính phòng, đều không có nơi để quan sát bên ngoài. Đám người bọn họ, giống như bị nhốt ở trong hộp, ai cũng không biết khi xốc hộp lên sẽ nhìn thấy cảnh tượng gì.
"Đợi đã." Tô Tô bỗng nhiên nhớ tới chỗ cửa sổ mái mà bọn họ tiến vào:
"Chúng ta trèo lên cửa sổ mái kia xem thử tình huống?"
"Được!"
Hai người đột ngột đứng lên, hấp dẫn ánh mắt vài người, có người không thèm để ý thu hồi tầm mắt, có người nhìn chằm chằm bóng lưng của các cô hồi lâu.
Cửa sổ mái ở gần cửa sau, muốn đi qua cần xuyên qua hậu trường và hơn mười căn phòng nghỉ, bao gồm hai nhà vệ sinh nam nữ. Ánh mắt Tô Tô rơi vào phòng nghỉ cuối cùng. Cái bát đặt ở cửa đã biến mất. Hiển nhiên, cậu bé kia cầm nó vào, đón nhận ý tốt của cô. Nhưng chắc chắn là cậu vẫn còn cảnh giác, hơn nữa vô cùng kháng cự người lạ. Tô Tô thu hồi tầm mắt, xuyên qua tất cả phòng nghỉ đi tới cửa sổ mái.
"Chị Tô Tô, để em!"
"Được."
Bàng Xán Xán từ nhỏ lớn lên trong trại, mấy trò leo cây leo núi đều tinh thông, thân thủ còn tốt hơn so với mấy người đàn ông trưởng thành kia, nếu không cũng sẽ không sinh tồn lâu như vậy trong tận thế. Cô ấy đạp lên tường nhảy lên bệ cửa sổ. Ngón tay ấn vào mép cửa sổ, dùng chỗ này duy trì cân bằng cho thân thể, lại phóng tầm mắt nhìn ra bên ngoài—
"Mẹ kiếp!!!"
Bàng Xán Xán sợ tới mức ngã ngửa, thiếu chút nữa ngã xuống.
Tô Tô siết chặt trong nháy mắt:
"Làm sao vậy?"
Bàng Xán Xán không trả lời trước, ánh mắt của cô ấy hoảng sợ nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, miệng hơi hơi mở ra, giống như mất đi khả năng ngôn ngữ. Tô Tô không nhìn thấy, càng sốt ruột hơn! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Bàng Xán Xán nuốt một ngụm nước miếng, khó khăn nói:
"Chị Tô Tô... Hay là chị tự lên xem đi?"
Cô ấy không thể mô tả hình ảnh mà cô ấy nhìn thấy. Nghe nói như thế, Tô Tô nhìn về phía Tiểu Hắc theo bản năng, người sau ăn ý leo lên cửa sổ mái, quen đường mà kéo cô lên. Bờ cửa sổ rất hẹp, chỉ đủ chống đỡ nửa bàn chân, trọng tâm của Tô Tô hoàn toàn dựa vào đoạn đuôi rắn kia lôi kéo, mới có thể đứng vững gót chân ở cửa sổ mái.
Một tiếng hít sâu rất mạnh. Tô Tô khó có thể tin nổi mà nhìn chằm chằm bên ngoài sân vận động, đồng tử mạnh mẽ co rút lại. Cô thấy gì?
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền