Chương 108
Mấy người trở lại sân thể thao trống trải.
Còn chưa kịp báo cho bọn họ tình huống bên ngoài, lập tức nhìn thấy hai tiểu đội không quá hoà thuận kia, sắc mặt nghiêm trọng tụ tập đứng đối diện nhau ở trước cửa lớn làm bằng kim loại.
"Bùm! Bùm! Bùm!"
Tiếng cửa kim loại va chạm, tiếng xích sắt va chạm, tiếng gào thét rung trời của cương thi, quanh quẩn trong sân thể thao trống trải.
Sự bình tĩnh vừa rồi hoàn toàn bị phá vỡ, bọn chúng giống như nghe được hiệu lệnh vô hình, không hề ức chế bản năng, từng đợt lại từng đợt xông lên, chen chúc như cá mòi đóng hộp, bắt đầu điên cuồng va chạm vào cánh cửa kim loại trước mắt.
Cái này, cũng không cần Tô Tô đi vào báo mới biết, tất cả mọi người đều biết–-
Sóng cương thi cũng không có rời đi, chúng nó thậm chí còn đặc biệt dừng lại, vây quanh bên ngoài nhà thi đấu khổng lồ này một cách khác thường.
Lúc đến chỉ có hai người một rắn, lúc trở về biến thành ba người một rắn.
Ngoại trừ động vật máu lạnh nào đó, mấy người còn lại đều nhỏ nhỏ yếu yếu, thoạt nhìn chính là nhóm người dễ bắt nạt nhất trong tận thế.
"Bạn nhỏ, muốn chị dắt em không?"
Đối mặt với lòng tốt của Bàng Xán Xán, Nhạc Thụy mạnh mẽ lắc đầu, nhắm mắt theo đuôi đi sau Tô Tô, chỉ là khi đối mặt với cái đầu rắn nhô ra từ bên cổ chị gái, cậu sẽ có chút sợ hãi mà lui về phía sau hai bước.
Trên đường trở về, Tô Tô đứng dậy, vốn định dắt tay cậu, nhưng cánh tay vừa vươn ra, đã bị đuôi rắn to lớn hung hăng quất một cái, da thịt trắng nõn lập tức hiện ra một mảng lớn màu đỏ.
Con rắn đen: "..."
Đuôi của nó cứng ngắc trong nháy mắt, một hồi lâu mới chột dạ quét qua vết đỏ kia, tựa như là muốn xóa đi chứng cứ "phạm tội" của mình.
Nhân loại làm sao có thể yếu ớt như vậy, nó cũng không dùng sức, làm sao lại đỏ lên rồi?
Tô Tô hít một hơi khí lạnh, nhưng cũng không để ý, chỉ vung cái tay đau lên.
"Tiểu Hắc, sức lực của mày càng lúc càng lớn."
Tính tình cũng càng lúc càng lớn.
Cô không cố chấp dắt tay Nhạc Thụy nữa, mà lắc lắc Tiểu Hắc nặng nề, đi khóa trái cửa sổ kia trước, sau đó mới xoay người ra cửa.
"Đi thôi, chúng ta phải nói chuyện này cho bọn họ biết."
Trong căn phòng nhỏ,
"Chị gái, cám ơn chị đã cứu em."
Cậu bé rất hiểu chuyện rất lễ phép, cho dù là Bàng Xán Xán ghét nhất mấy cậu bé tuổi dậy thì, cũng dịu dàng ngồi xổm xuống:
"Chị tên là Bàng Xán Xán, đây là chị Tô Tô, em tên là gì?"
"Em tên là Nhạc Thụy."
Bàng Xán Xán:
"Ồ? Họ của em, nhiều năm như vậy chị cũng mới chỉ nghe qua một lần."
Tô Tô im lặng:
"Em mới bao nhiêu tuổi."
"Bây giờ đã có một người nhỏ hơn."
Bàng Xán Xán cố gắng nặn ra nụ cười thân thiện,
"Sao em lại một mình ở trong sân vận động?"
Nhạc Thụy dừng một chút, câu đầu tiên đã nói ra khỏi miệng, kế tiếp không còn trở ngại gì nữa.
"Khi cương thi bùng nổ, em và ông nội đi qua đây, ông ấy dẫn em trốn vào sân vận động. Sau đó, ông nội thường xuyên đi ra ngoài đánh cương thi, mang về rất nhiều vật tư... Cho đến hai tháng trước, em đợi mãi cũng không trở lại."
Nói đến người thân duy nhất mất tích, Nhạc Thụy rất cố gắng mới kìm được nước mắt của mình, chỉ là tiếng khóc càng ngày càng rõ ràng.
"Mỗi lần ông ra ngoài, ông đều yêu cầu em tuyệt đối không được rời khỏi nhà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền