Chương 497
Tô Tô nắm lấy sợi tóc mềm mại trong tay, cô bị ép ngẩng đầu lên, khoé mắt chợt thoáng nhìn thấy đèn ngủ nhỏ bị rơi ở trong góc.
Xán Xán nên thất vọng rồi.
Sau khi A Huyền hóa hình cũng không xấu một chút nào.
Lúc này Tô Tô mới phát hiện, sau khi Huyền Mãng hoàn toàn hóa hình, trong mắt vẫn luôn mang theo chút màu xanh sẫm không dễ phát hiện, dưới ánh đèn chiếu rọi mê hoặc làm cho đầu óc người ta choáng váng.
Cô nhớ tới một chuyện, đẩy Huyền Mãng trước người ra, khó khăn cúi người đi tới chỗ ngọn đèn đêm nhỏ kia.
Ba cm, hai cm... Lúc cô sắp chạm tới, một bàn tay lớn hơn lướt qua mu bàn tay cô, ấn công tắc xuống.
Ánh sáng lờ mờ cứ như vậy biến mất.
Tô Tô cuối cùng cũng không cần lo lắng lều trại có thể vì có ánh sáng mà khúc xạ ra bóng người bên trong hay không.
"Không thể hôn nữa, miệng sắp rách rồi."
Tô Tô che môi mình, lẩm bẩm nói.
Huyền Mãng rất nghe lời.
Trao đổi hơn mười mấy nụ hôn chuồn chuồn lướt nước, sau khi hôn nhẹ là hôn sâu, Tô Tô cảm giác mình sắp hỏng rồi.
Phiêu đãng, chìm nổi, nụ hôn kịch liệt giống như hạt mưa rơi trên trống trận, bốp bốp sớm muộn gì cũng đập hỏng mặt trống.
Ngược lại anh bám lấy cổ Tô Tô, vết hôn tinh tế dày đặc tiếp tục rơi xuống.
Mái tóc vụn mềm mại bị một bàn tay hơi gầy vén lên lần nữa.
Lưỡi của con người.
Quả thật dùng tốt hơn lưỡi rắn.
Hai tay Tô Tô bất tri bất giác vòng quanh cổ Huyền Mãng.
Từ cổ tay đến cổ chân.
Tình ý làm cho thân thể cũng bắt đầu run rẩy. ...
Tô Tô nửa tỉnh nửa mê, bỗng nhiên lăn vào vòng tay quen thuộc.
"Tại sao anh lại mặc cái quần đó?"
Cô thì thầm một cách mơ hồ.
Lúc anh còn là nửa người nửa rắn, ngay cả áo sơ mi cũng không muốn mặc, chỉ che chắn vài phần trước mặt người khác.
Tại sao sau khi biến thành người, toàn bộ quá trình đều quy củ như thế? Hơn nữa còn không cho phép cô giúp anh.
Trong lòng Tô Tô vẫn có vài phần tò mò và thấp thỏm — cô muốn biết rốt cuộc có phải tất cả mọi bộ phận trên cơ thể anh đều trở nên giống nhân loại hay không.
Huyền Mãng mím môi không nói.
Nửa ngày không có được đáp án, Tô Tô cũng không có tinh thần tiếp tục truy hỏi, rất nhanh đã hoàn toàn chìm vào mộng đẹp.
Chờ cô ngủ say, Huyền Mãng mới buồn bực cúi đầu.
Sao lại ít đi một cái rồi?
Con rắn nào đó vốn rất khó tự ti, bây giờ lại bắt đầu mặc cảm.
Ngày hôm sau, cũng không có ai có khẩu vị ăn điểm tâm.
Chỉ có Tô Tô còn ngâm hai thùng mì ăn liền xa xỉ, ăn mì trước mặt mấy người sống sót còn lại, mùi hương đặc biệt thơm ngon.
Quách Anh Tuấn rất đói.
Nhưng hôm nay hắn nhìn thấy đồ ăn lập tức nhớ tới "vật thể không rõ" mình đã từng ăn vào trong bụng, trong nháy mắt sắc mặt đã xanh mét, vọt qua một bên nôn khan hơn mười phút, khi trở về tựa như thoáng cái đã gầy đi hơn mười cân.
"Chu tiểu thư, cô có biết lúc ấy rốt cuộc tôi đã ăn cái gì không?"
Tô Tô đang dạy Huyền Mãng lái xe, bình tĩnh nói:
"Tôi cảm thấy hẳn là anh sẽ không muốn biết."
Sắc mặt Quách Anh Tuấn càng xanh hơn.
Hắn cật lực khiến cho mình quên đi cảnh ngộ ở thành phố S, ánh mắt không thể khống chế được mà chuyển hướng về phía người đàn ông trên ghế lái — ngày hôm qua anh vẫn là dáng vẻ nửa người nửa rắn,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền