ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 511

Ngồi trước mắt họ là một con rắn độc dần tiến hoá đến nhân loại, bại lộ uy áp, mang đến cảm giác sợ hãi gần như bẩm sinh. Sau mỗi lần chiến sủng hóa hình đều sẽ nhiễm tính cách đặc biệt của nguyên hình.

Nhưng chị Vân không hề kinh sợ. Là bác sĩ thú y và dị năng giả hệ chữa trị lão luyện nhất công hội chiến sủng, cô ấy đã từng gặp quá nhiều dã thú hung mãnh.

Khi ác ý của Huyền Mãng xông thẳng lên đỉnh đầu, chị Vân cũng có thể không chút đổi sắc mà nói ra lời kế tiếp:

"Nếu như có cường giả nào rắp tâm khống chế em, có lẽ em chỉ nghĩ mình sẽ mất đi tự do; nhưng chỉ cần là hạng rác rưởi giống như công hội nghiên cứu khoa học thì... Em sẽ bị trói ở trên đài thí nghiệm, mỗi một tấc da thịt đều sẽ trở thành vật liệu nghiên cứu của bọn họ."

"Họ sẽ không để em chết, chỉ để em sống không bằng chết cho đến khi em bị vắt kiệt từng tấc chất dinh dưỡng."

Con ngươi của Huyền Mãng đã hoàn toàn biến thành một đường chỉ màu xanh sẫm. Cả phòng họp tựa như biến thành thảo nguyên bạt ngàn, mọi người đều là con mồi trong bụi cỏ, mà ở phía trước là một con mãng xà biến dị cỡ lớn đang đứng sừng sững.

Cho dù là Bàng Xán Xán từ trước đến nay thích nói lời châm chọc thì da đầu cũng không hiểu sao tê dại hơn vài phần, có chút sợ hãi nhích lại gần bên cạnh chị Tô Tô.

Tô Tô rút tay từ trong lòng bàn tay Huyền Mãng ra, lại cầm mu bàn tay anh, ngón trỏ lặng lẽ vuốt ve động mạch của anh. Là một loại động tác trấn an nhỏ.

"Chị nói đúng."

Tô Tô khách quan nói,

"Nếu như lực lượng của bọn họ có thể nghiền ép tôi, tôi nhất định sẽ chịu kết cục này."

"Vây dị năng giả ở bên ngoài căn cứ càng ngày càng nhiều, đến lúc đó bất kể là ai bắt được tôi thì ngày tôi bị trói lên bàn phẫu thuật của công hội nghiên cứu khoa học cũng không còn xa."

Ở bên trong những dự đoán này, tựa như cuối cùng Tô Tô sẽ lưu lạc thành một đồ vật, bị cường giả đứng lên chèn ép. Mục đích của công hội nghiên cứu khoa học cũng chính là tạo ra hỗn loạn, đục nước béo cò mà thôi.

Huyền Mãng nhíu mày, anh nghiêm túc nhìn về phía Tô Tô:

"Anh có thể giết sạch bọn họ."

Anh quả thật có năng lực này. Chiến sủng cấp bảy, cũng đủ nghiền chết tất cả dị năng giả ngoài thành.

Nhưng Tô Tô lại lắc đầu.

"Nếu như tới một người lập tức giết chết một người thì đám cương thi kia phải làm sao bây giờ?"

Cương thi sẽ không ngừng tiến hóa, nếu như số lượng nhân loại tiêu vong quá nhiều thì chỉ càng ngày càng giảm bớt hoàn cảnh sinh tồn của chính mình.

Huyền Mãng không phải nhân loại, không có quan niệm lấy đại cục làm trọng. Ở sâu trong nội tâm của anh cất giấu ý nghĩ tàn nhẫn nhất — nếu ai dám động đến giống cái của anh, giết sạch cũng không phải là một việc khó.

Con người có thể chết, nhưng anh sẽ sống thoải mái với Tô Tô.

Tô Tô nhạy bén nhận ra ý nghĩ của anh, nắm chặt bàn tay anh: "A Huyền."

Huyền Mãng nhìn chằm chằm cô trong chốc lát, con ngươi màu xanh sẫm dần dần biến thành con ngươi đen nhánh của nhân loại. Cảm giác lạnh lẽo người lạ chớ gần cũng tiêu tán hầu như không còn.

Anh khẽ nhếch khóe miệng, giống như đang cố gắng bắt chước nụ cười của con người:

"Anh sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào bắt em đi."

Từ "giết sạch" đến "bảo vệ", coi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip