ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 522

Trên thuyền đánh cá còn có dị năng giả khác, vì thế Huyền Mãng tự giác ôm Tô Tô trở về dưới mặt biển.

Nụ hôn không tiếng động tùy ý trao đổi.

Trước khi sắp xé nước mà ra, Huyền Mãng buông tha cho cánh môi mềm mại lạnh lẽo.

Sau một giây, Tô Tô ôm lấy đầu anh, không chịu thả anh rời đi.

Lưỡi rắn phân nhánh thậm chí còn bị cắn nhẹ một cái.

"Xì—"

Vì thế bọt nước lại văng khắp nơi.

Cho đến khi Tô Tô cuối cùng cũng trào nước mắt.

Một giây xé nước ngoi lên, Huyền Mãng thấy rõ trong đáy mắt giống cái có sự lưu luyến không muốn xa rời, cùng với sự bất mãn khi chưa thân mật đủ.

Phải, có vẻ như vậy.

Cô thật sự rất sợ hãi - - người đi lên là Tư Triết mà không phải Huyền Mãng.

Cũng may, tất cả đều thuận lợi.

Trận chiến kết thúc nhanh chóng.

Nhưng số người bị thương lên tới 70%.

Họ đang từ từ đi lên phía trên.

Tư Triết tiếp tục chìm xuống.

Một ngọn lửa xanh xuất hiện đúng lúc, thiêu rụi cả thi thể sau lưng Tô Tô.

Hung thú nửa người nửa rắn như muốn nhào nặn giống cái vào trong xương tuỷ.

Nỗi đau cơ thể dường như đã đi xa.

Bên bờ duyên hải, chiến sủng đã xếp thành một hàng chờ đợi trị liệu.

Tô Tô lôi kéo Huyền Mãng đến cuối cùng của đội ngũ xếp hàng, đứng ở phía trước bọn họ là Tằng Trục Nguyệt và Lam Kình.

Ánh mắt hai người rơi xuống trên người Huyền Mãng.

Giờ phút này anh còn duy trì hình dáng nửa người nửa rắn, phần eo trở xuống là thân rắn đầy hố trũng, trái một miếng cháy đen phải một miếng máu thịt mơ hồ, vừa nhìn đã biết vừa trải qua một hồi giao chiến kịch liệt.

Lam Kình chủ động nhường chỗ:

"Hai người đi trước đi."

Tô Tô khiêm nhường theo bản năng: "Không cần..."

Nửa đoạn đuôi rắn chồng chất vết thương lập tức không chút khách khí đẩy Tằng Trục Nguyệt và Lam Kình ra.

Tô Tô bị anh kéo tới phía trước đội ngũ bất ngờ không kịp đề phòng.

Chị Vân đang trị liệu cho báo săn vừa vặn ngẩng đầu, mắt to trừng mắt nhỏ với cô.

Tô Tô: "..."

Cô nhớ tới vết thương trên người Huyền Mãng, không lên tiếng dời tầm mắt, ngầm thừa nhận hành vi "chen ngang" của anh.

Trong quá trình chờ đợi, đuôi rắn bị thương còn đang trêu chọc cổ chân Tô Tô.

Cô nhịn hồi lâu, thấp giọng quát:

"Không được nhúc nhích!"

Vảy trên đuôi vốn đã tróc ra một mảng lớn, tiếp tục cọ tới cọ lui trên mặt đất xi măng, chẳng phải là vết thương càng thêm tổn hại sao!

Dưới ánh mắt tức giận của giống cái, Huyền Mãng ngừng hành động quấy rầy.

Anh không dám chọc giận cô nữa.

Vừa rồi ở dưới biển cũng bởi vì ăn trái ngọt quá phận mà anh bị túm lấy tóc mắng vài câu.

Nửa người nửa rắn cô đơn rũ mắt, nhẹ giọng nói: "Không động."

Anh bày ra bộ dáng này, đáy lòng Tô Tô lại mềm nhũn.

Cô cắn cắn môi, chủ động nắm tay anh:

"Ngoan ngoãn chờ một lát, sắp đến nơi rồi."

"Ừm."

Chi tiết khi một người một rắn ở chung hoàn toàn rơi vào trong mắt Tằng Trục Nguyệt đằng sau.

Cô ta có chút kinh ngạc.

Không nghĩ tới người rắn thoạt nhìn hung tàn vậy mà cũng sẽ ngoan ngoãn như thế.

Một ánh mắt khiến Lam Kình hiểu được bạn đời của mình đang nghĩ gì.

Ngoan ngoãn sao?

Ngón tay của anh ta giật giật, một bãi nước đọng xuất hiện từ trong hư không ở dưới chân mặt đất, lặng lẽ không một tiếng động lan tràn đến chỗ đuôi rắn đang ngừng đong đưa... Đuôi rắn dính nước đọng, không kiên nhẫn giơ lên lắc lư.

Tựa như biết

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip