ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 537

Nửa tháng này, ngoại trừ xử lý chuyện trong căn cứ, điều Tô Tô chú ý nhất và đắm chìm nhất chính là đào tìm trong đống phế tích từng chút một. Dù cho là thi thể hay máu thịt còn sót lại, cô đều sẽ bảo quản, cất giữ trong phòng thí nghiệm, lại bắt giữ nghiên cứu viên công hội nghiên cứu khoa học để lại, buộc bọn họ ngày đêm nghiên cứu.

Cô không tin, không tin mình đang đào ra thi thể và máu thịt của Huyền Mãng. Đúng vậy, dù tòa nhà nghiên cứu khoa học đã bị nổ nát bấy, Tô Tô vẫn tin tưởng vững vàng rằng Huyền Mãng còn sống.

Nhưng không phải ở đây, vậy tại sao anh vẫn chưa tìm về? Tô Tô ban ngày không thể khóc, ban đêm đã khóc đến mức hai con mắt muốn mù rồi. Nếu không phải nhờ có chị Vân, chỉ sợ ngay cả nửa tháng này cô cũng không chịu nổi.

Cho đến khi Xán Xán đưa tới tin tức, lúc này cô vứt bỏ tất cả mọi chuyện, một thân một mình chạy tới khu ổ chuột, sau đó bị bao vây, lại được giải vây... Trước khi nhìn thấy Huyền Mãng, cô cũng không nghĩ tới sẽ thuận lợi như vậy.

Kết quả sự việc quả nhiên không thuận lợi như vậy.

Từ lúc biết được tung tích Huyền Mãng, trái tim kích động của Tô Tô đã chết. Đôi mắt sáng ngời trong nháy mắt cũng trở nên ảm đạm.

Cô khóc lợi hại như thế, lại ôm chặt vô cùng, nhưng ánh mắt Huyền Mãng nhìn cô lại cực kỳ xa lạ.

Từng dao đâm tới, đến một điểm giới hạn, ngược lại Tô Tô đã chấp nhận tin tức xấu mất trí nhớ này.

Cô há miệng có lời muốn nói, cuối cùng tất cả đều nghẹn ngào trong cổ họng, chỉ có hai chuỗi nước mắt cay đắng rơi xuống.

Huyền Mãng rất không kiên nhẫn nhìn nhân loại khóc. Nhưng chẳng biết vì sao, anh nhìn chằm chằm mấy chuỗi nước mắt kia, trong lòng lại dâng lên vài phần phiền não khó hiểu. Có thể là người phụ nữ trước mắt quá dễ khóc.

Về phần cô biết tên của anh... Trong toàn bộ khu ổ chuột chỉ cần hỏi thăm một chút đều biết tên của anh. Nghĩ đến đây, Huyền Mãng càng thêm cảnh giác. Nửa tháng này anh quá phách lối, phải nhanh chóng rời khỏi nơi này, thật sự tìm không thấy nơi ở thì biến về nguyên hình đến cống thoát nước đợi một thời gian, cũng là một cách.

Người đàn ông cao lớn cuối cùng cũng cất bước. Chỉ là tốc độ chậm hơn rất nhiều so với lúc tới.

Thời điểm lướt qua vai nhau, Tô Tô mạnh mẽ bắt lấy cánh tay của anh, cô ngẩng mặt lên, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn anh:

"Anh không nhớ em sao?"

Huyền Mãng lạnh mặt, lặp lại lần nữa: "Buông ra."

"... Anh thật sự không nhớ rõ em."

Điều này cũng có thể giải thích, vì sao Huyền Mãng rõ ràng còn sống nhưng vẫn luôn không có tìm về.

Cảm xúc của Tô Tô nhấp nhô quá lớn, bây giờ trái tim cũng nhói đau. Cô nắm chặt cánh tay người đàn ông, không chịu buông ra dù chỉ một chút.

"A Huyền... Em là bạn đời của anh, anh thật sự không nhớ chút nào sao?"

Bạn đời? Huyền Mãng sửng sốt vài giây. Anh không tin, không có khả năng. Người phụ nữ này đang lừa anh. Huyền Mãng dùng một loại ánh mắt hoài nghi đảo qua - có lẽ là khuôn mặt vô cùng thuận mắt xinh đẹp này, rất kỳ lạ, từ trước đến nay anh không có cách nào lý giải được chính xác thẩm mỹ của nhân loại, lại có thể nhận định cô là cực đẹp.

"Tôi không có bạn đời."

Anh nói vô cùng chắc chắn, cánh tay cũng không chút lưu tình rút ra khỏi ngực cô.

Huyền Mãng còn muốn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip