ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bà Xã Ngoan Mềm, Nuôi Rắn Ở Mạt Thế

Chương 548. Ngoại truyện

Chương 548: Hoàn chính văn

Sau khi tỉnh lại, Tô Tô mới cảm thấy toàn cơ thể chỗ nào cũng khó chịu, giống như vừa chạy xong một cuộc thi marathon, toàn thân từ trên xuống dưới đều như gãy lìa.

"A Huyền..."

Giọng nói vừa cất lên nghe đã khàn đến mức chính cô cũng kinh sợ.

Nhưng nửa người nửa rắn nào đó vòng ở sau lưng cô lập tức nghe thấy, cánh tay chiếm hữu ôm lấy phần ngực vừa mềm mại lại đàn hồi kia, trong nháy mắt anh đụng vào, thân thể Tô Tô lùi lại hai cái trốn tránh theo bản năng.

Cô sợ.

Thân thể này cũng nhớ kỹ những trải nghiệm khó có thể nói thành lời kia, tất cả xúc cảm làm cho người ta sụp đổ gào khóc.

Huyền Mãng dường như không cảm thấy mình ức hiếp cô đến như vậy, còn đang tham lam hít hà cái gáy tinh tế gần trong gang tấc.

Tô Tô cảm nhận được anh rục rịch.

Cô vội vàng xoay người muốn đẩy người ra.

Nhưng lần này gần như là lại đưa mình vào miệng rắn.

Nửa người nửa rắn giơ tay lên.

Anh thậm chí còn học được dỗ dành một cách tự nhiên: "Xoa bóp."

Xoa bóp bao nhiêu lần rồi!

Tô Tô bắt lấy tay anh, cứng ngắc nói sang chuyện khác:

"Vừa rồi hình như em nghe được giọng nói của Xán Xán."

Cùng lúc ấy, Bàng Xán Xán vừa thắng lợi trở về, lễ phép gõ cửa rồi đặt tất cả đồ đạc ở cửa, mới rón ra rón rén trở lại phòng mình.

Vài phút nữa thôi, một đoạn đuôi rắn quấn đồ vật ngoài cửa vào phòng.

"Ừm." Đuôi rắn ném bình thuốc và sổ tay lên giường,

"Cô ấy đưa tới."

Huyền Mãng đáp lời Tô Tô.

Mệt mỏi.

Đau nhức.

Còn có khó chịu.

Tô Tô không rõ vì sao mà mở quyển sổ kia ra.

Sau đó, càng nhìn tai lại càng nóng.

Ba phần vì xấu hổ, bảy phần vì tức giận.

Ngón tay của cô bấm thật sâu vào trong cánh tay mạnh mẽ của Huyền Mãng, khi cô cúi đầu đã phát hiện bên trong cánh tay của mình lại cũng có một cái dấu răng!

Nó được in lên khi nào?

Là khi bị túm lại giơ cao lên trên đỉnh đầu, con rắn nào đó thuận thế cắn sao?

Tô Tô càng nghĩ càng cảm thấy xấu hổ.

Cô bắt đầu cảm thấy may mắn vì trước khi mất trí nhớ Huyền Mãng còn cố ý tìm một nơi xa lạ, tốt xấu gì cũng đã trải qua ba ngày bí ẩn nhất này ở trong căn phòng không có người quen biết cô.

Nếu thật sự ở trong biệt thự này... Chỉ sợ cô cũng không dám gặp Xán Xán nữa.

Càng lật sổ tay, Huyền Mãng ôm giống cái đọc ké càng như có điều suy nghĩ.

Thứ đồ tốt này, sao không lấy ra sớm hơn?

Trước đó, chị Vân đã lấy từ trong ngăn tủ ra vài bình thuốc trị thương, cảm thán nói:

"Tôi đã sớm chuẩn bị tốt, không nghĩ tới lâu như vậy mới có đất dụng võ."

Bàng Xán Xán có chút hối hận trong nháy mắt.

Cô ấy cảm thấy mình giống như đã vạch trần chuyện kỳ quái gì, hơn nữa loại chuyện này, hẳn là Huyền Mãng phải tự mình tới mới đúng?

Nhưng nếu như anh không hiểu thì sao? Tính tình chị Tô lại tương đối ngượng ngùng, lỡ như bị thương cũng không nói... Làm áo bông tri kỷ, Bàng Xán Xán cảm thấy mình không thể xem nhẹ.

"Vậy em sẽ mang tất cả đi."

Chị Vân lại lấy một quyển sách từ trong ngăn tủ ra, thấm thía nói,

"Đây là sổ tay mà tôi bắt đầu ghi chép về người và chiến sủng từ khi Lam Kình hoá hình, em để Huyền Mãng học tập tử tế một chút, ngàn vạn lần đừng tổn thương lãnh chúa Tô."

Bàng Xán Xán vui vẻ đồng ý: "Dạ!"

Bên trong viết tỉ mỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip