ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 56

Tô Tô run càng lợi hại hơn, cô không thể tránh khỏi nhớ tới những tin tức mà cô nhìn thấy trước khi tận thế — mãng xà dùng thân thể sống sờ sờ thắt cổ nhân loại.

Tiểu Hắc đâu?

Nó cũng coi cô là con mồi sao?

Ngay cả thân rắn, cũng không tự chủ được mà siết chặt hơn vài phần. Ngay cả đuôi rắn cũng lặng lẽ cuốn lấy cổ chân con người. Nhưng lưỡi rắn của nó còn đang câu được câu không cọ vào cổ nhân loại.

Tô Tô vội vàng thúc giục dị năng.

Ánh sáng trắng quen thuộc đi vào trong cơ thể mãng xà màu đen, năng lượng ấm áp khiến nó lười biếng nhắm mắt lại, cặn bã tinh thạch lưu lại trong cơ thể cũng từng chút từng chút bài xuất ra ngoài, một loại cảm giác nhẹ nhàng tràn ngập toàn thân.

Con rắn đen cuối cùng cũng bị lấy lòng vài phần.

Tô Tô lấy hết dũng khí, đưa tay sờ sờ đầu nó,

"Buông tao ra được không? Tao có thể giúp mày thanh tẩy cặn bã, về sau mày cũng không cần khó chịu nữa."

Con rắn đen mở mắt.

Trước hôm nay, nó còn nghe không hiểu lời nói của nhân loại, chỉ có thể loáng thoáng cảm nhận được cảm xúc của nhân loại.

Nhưng bây giờ, nó nghe hiểu.

Buông ra?

Buông bỏ nhân loại thuộc về mình sao?

Đôi mắt làm người ta phát lạnh xoay một vòng, cuối cùng từ bi buông Tô Tô ra.

Nhân loại nhát gan này còn có chút hữu dụng, không thể cắn chết cũng không thể thắt cổ.

Nể tình cô coi như lấy lòng mình, mãng xà màu đen bò trở lại mặt bàn một lần nữa.

Động vật máu lạnh nguy hiểm cuối cùng cũng rời đi.

Tô Tô thấy nó còn nguyện ý nghe lời của mình, mịt mờ thở phào nhẹ nhõm, sự sợ hãi nơi đáy lòng cũng ít đi một chút.

"Tiểu Hắc, hôm nay mày cũng không có ăn cái gì, trong ba lô của tao còn có... Nè?"

Nhưng khi Tô Tô vừa định lấy đồ ăn cho nó, cô chợt phát hiện ba lô của mình đã ngã xuống hướng thẳng lên trời. Vốn dĩ còn dư nửa con thỏ hun khói, cùng với một túi bánh mì lớn mà trấn trưởng đưa tới đều biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Con rắn đen nằm trên mặt bàn, lẳng lặng nhìn cô tìm kiếm.

Nhưng một cái bàn nhỏ không chịu nổi toàn bộ diện tích của nó, một đoạn đuôi rắn chỉ có thể treo ở giữa không trung, đầu đuôi quét qua quét lại trên mặt đất.

"Tiểu Hắc, mày thấy đồ ăn của tao không?"

Cho đến khi Tô Tô đặt câu hỏi, con rắn đen mới miễn cưỡng há miệng, sau đó ngay trước mặt cô–

Nhổ ra một túi nilon đựng thịt thỏ hun khói, cùng với một túi bánh mì.

"Chờ đã!"

Tô Tô trừng to mắt:

"Tiểu Hắc! Sao mày có thể nuốt chúng nó vào?"

Diện tích hai thứ này đều rất lớn, cho dù là biến thành mãng xà, nuốt vào trong bụng cũng phải trướng lên một cái trống lớn.

Nhưng tư thế vừa rồi nó phun ra, thật giống như xuất hiện từ hư không.

Tô Tô hoảng hốt cầm thịt thỏ hun khói và bánh mì:

"Mày... Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"

Con rắn đen rít lên, không ai có thể trả lời câu hỏi của cô.

Ánh mắt Tô Tô dừng lại ở trên người nó.

"Tiểu Hắc?"

Có lẽ là bị nhìn quá lâu, con rắn đen đại phát từ bi bò xuống bàn, sau đó há miệng —

Nuốt cái bàn đó đi!

Chiếc bàn biến mất không một dấu vết!

Tô Tô mãnh liệt che miệng, khiếp sợ nhìn về phía con mãng xà đen:

"Mày, mày sẽ không..."

Có dị năng không gian chứ?"

Vậy cái này tính là gì? Song dị năng sao?

Rất nhanh, con rắn đen lập tức

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip