ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 592

Tô Tô vừa rồi cũng nhìn thấy Lâm Vi Nhiên.

Nhưng cô cũng không có chia lực chú ý cho Lâm Vi Nhiên.

Thậm chí ngay cả một chút áy náy cũng không có.

Nếu như không phải cự mãng sớm phế bỏ Tư Triết, người sớm đã chết hoặc bị phế bỏ sẽ là cô.

"Tôi vừa mới nhìn thấy Lâm Vi Nhiên."

Cù Văn bĩu môi,

"Cô ta thất hồn lạc phách đứng đó, nhìn chằm chằm chúng ta, không phải là..."

Sẽ không phải đổ lỗi chuyện Tư Triết bị phế lên người bọn họ chứ?

Tuy nhiên, thủ phạm quả thật cũng ngồi ở chỗ này.

Nhưng cô ta, Tuyển Chi và Tô Tô còn là vô tội đó, cự mãng biến thành hình người cũng là "vô tội", Lâm Vi Nhiên không đến mức phát hiện chứ nhỉ?

Hẳn là sẽ không.

Cù Văn nhướng mày:

"Tôi còn tưởng rằng cô nhìn thấy cô ta thì sẽ thương hại."

"Đáng thương cái gì?"

Tô Tô cười mỉm,

"Không phải cô ta sống rất tốt sao?"

Dị năng hệ hỏa cấp sáu, cho dù ở hiện tại thì cũng được xếp vào vị trí dị năng giả xuất sắc.

Cô ta có kinh nghiệm chiến đấu tích lũy lâu dài, chỉ cần không làm chuyện gì liều lĩnh, vĩnh viễn có thể trải qua cuộc sống không tệ.

Cù Văn lắc đầu:

"Không phải tất cả mọi người đều có dũng khí làm lại từ đầu."

Dù sao cô ta cảm thấy Lâm Vi Nhiên không phải là người như vậy.

"Quên đi, không nhắc tới cô ta nữa."

Phòng ngủ yên tĩnh như chết.

Tiếng khóc trong phòng khách, vẫn luôn không được trấn an. ...

Nhưng Tư Triết cuối cùng vẫn không nói những lời này ra khỏi miệng.

Mấy người ăn xong một bữa tiệc lớn, rời khỏi căn tin.

Cù Văn lại nghĩ tới một chuyện:

"Cô có biết hiện tại vị trí thành chủ đã đổi người rồi không?"

Đổi người?

Tô Tô mờ mịt lắc đầu:

"Đổi thành ai?"

Cù Văn vừa muốn nói, khóe mắt bỗng nhiên thoáng nhìn một con hổ lớn màu nâu vàng lười biếng.

"Nhìn kìa! Ngay kia, người ngồi trên lưng hổ kia!"

Tô Tô nhìn theo phương hướng mà cô ta chỉ — trên lưng lão hổ là một người đàn ông trẻ tuổi có sắc mặt bình tĩnh như nước.

Dáng vẻ của anh ta cũng có chút anh tuấn, đi trên đường không bao lâu đã có vài người phụ nữ có nhan sắc cũng không tệ lắm... Thậm chí là đàn ông chủ động tiến lên.

Sau đó đã bị đuổi đi không chút lưu tình.

Tô Tô có chút tò mò:

"Anh ta tên gì?"

"Quan Tử Hiên."

Nghe được cái tên quen thuộc, Tô Tô có chút hoảng hốt.

Cô vẫn nhớ anh ta.

Anh ta từng phát đồ ăn cho "dân tị nạn" canh giữ ở bên ngoài căn cứ, mà lúc ấy cô đói đến thấu tim cũng nhận được một cái bánh.

"Vậy cũng rất tốt."

Cù Văn cảm khái nói:

"Tháng trước anh ấy đánh vào căn cứ phía Nam, sau khi chiếm lĩnh phủ thành chủ, chuyện đầu tiên chính là thả rất nhiều chiến sủng bị giam cầm. Thấy con hổ kia không? Đó từng là chiến sủng của Hạ Hằng, nhưng nó luôn thích đối nghịch với Hạ Hằng, đánh nhau vẫn lâm trận bỏ chạy."

"Ngược lại là thành chủ vừa đến, nó vẫn không muốn đi, đổi tính cũng phải làm chiến sủng của thành chủ."

Tô Tô thuận thế nhìn về phía một người một hổ đằng trước.

Vừa vặn nhìn thấy Quan Tử Hiên không chút thay đổi sắc mặt, cúi đầu nhẹ nhàng vuốt đầu con hổ lớn. Tựa như đang ghé vào bên tai nó nói cái gì đó.

Cô đột nhiên cười từ tận đáy lòng:

"Tôi luôn cảm thấy, cuộc sống ở căn cứ phía Nam có lẽ sẽ dễ chịu hơn."

Cù Văn nhìn về phía Tô Tô và Huyền Mãng, cuối cùng cũng nhớ tới chuyện quan trọng,"Đêm nay hai người

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip