Chương 60
Nghe được những lời này, Tô Tô có chút thất thần. Kiếp trước bọn họ nói như thế nào nhỉ?
"Cô chướng mắt Ngô Chí, trấn trưởng mà cô cũng chướng mắt, vậy cô muốn coi trọng ai? Tư Triết sao? Hay là nói, tất cả mọi người đều phải vây quanh cô?"
"Tô Tô, ở lại trấn nhỏ là lựa chọn tốt nhất, đừng cứng đầu như vậy, được không?"
— đây là Lâm Vi Nhiên có chút buồn rầu.
Về phần trấn trưởng, cũng giống như bây giờ, cũng không cần mở miệng, chỉ cần mỉm cười là có thể nhìn thấy tình thế tiến về phía anh ta dự đoán.
Còn cô thì sao?
Cô đặc biệt kinh sợ, không nghĩ tới mình từ chối lấy lòng trấn trưởng, lại kiên quyết nói ra kháng cự của mình... Nhưng rơi vào trong mắt người khác, chính là cô không biết điều, là cô không tự mình hiểu lấy mình.
Tại sao, tại sao nhất định phải tìm một người đàn ông bên cạnh? Dọc theo con đường này, cô thật sự liên lụy tới ai sao?
Trời đất trước mắt quay cuồng một trận, Tô Tô cảm nhận sự sợ hãi trước nay chưa từng có, cô sợ những người này dễ dàng quyết định cô đi hay ở, không để ý ý nguyện của cô mà ép cô ở lại trấn nhỏ.
Nhưng phóng mắt nhìn lại, không ai hiểu cô, không ai đứng về phía cô.
Bao gồm cả chị họ Lâm Vi Nhiên luôn miệng vì tốt cho cô.
Ký ức chấm dứt tại đây.
Cho đến khi Lâm Vi Nhiên hỏi, cô mới ngẩng đầu, ánh mắt chậm rãi quét qua một vòng.
Tất cả mọi người đang chờ câu trả lời của cô.
Ánh mắt trấn trưởng là tình thế bắt buộc, ánh mắt Tôn Uyển hờ hững không nhìn, ánh mắt Triệu Chấn Vũ tràn đầy ác ý.
Về phần Lâm Vi Nhiên, chị họ trên danh nghĩa này, lại là thuận nước đẩy thuyền, đáy mắt tràn ngập "cổ vũ".
Cảnh tượng giống hệt kiếp trước.
Trước tiên Tô Tô không có mở miệng, cô chậm rãi nhai nuốt xong lạp xưởng trong miệng, cho đến khi nuốt vào trong dạ dày, mới phun ra ba chữ—
"Tôi không muốn."
Cô từ chối, khiến cho tất cả mọi người ném tới ánh mắt kinh ngạc.
Triệu Chấn Vũ trực tiếp cười lạnh:
"Cô không muốn? Vậy hai ngày nay cô đang làm gì? Ăn uống của người ta một chút cũng không khách khí, đến lúc này lại nói không muốn?"
Lâm Vi Nhiên cũng nhíu mày:
"Tô Tô, chị cho rằng hai ngày nay em... Đối với trấn trưởng cũng có chút ấn tượng tốt, chẳng lẽ không phải sao?"
Người duy nhất không mở miệng chính là trấn trưởng, anh ta tựa như dự đoán được Tô Tô sẽ không dễ dàng đồng ý, giờ phút này tất nhiên không có một chút kinh ngạc nào, nụ cười vẫn đọng lại khóe môi như cũ, lẳng lặng nghe những lời người khác "chất vấn" Tô Tô.
Cô gái trẻ, cái gì cũng muốn, đâu phải chuyện dễ dàng như vậy.
Tô Tô chậm rãi thở ra một hơi:
"Hai ngày nay... Không phải trấn trưởng đang chiêu đãi chúng ta sao?"
Đáy mắt cô hiện lên một tia mơ hồ và khó hiểu vừa đúng mực, cặp mắt trong suốt thấy đáy kia, đảo qua Triệu Chấn Vũ hùng hổ dọa người, cùng với Lâm Vi Nhiên cau mày.
"Đồ ăn đồ uống, không phải tất cả mọi người đều có sao?"
"Hay là nói, tôi hiểu sai ý tứ của mọi người, tôi không nên ngủ ở trong phòng, cũng không nên ăn những thứ đồ ăn này sao?"
Yên lặng như tờ.
Lâm Vi Nhiên há miệng, muốn phản bác, nhưng một giây trước khi nói ra, mới ý thức được những suy nghĩ không có cách nào nói ra miệng của mình.
Nói gì?
Chẳng lẽ lại nói — người trấn trưởng chiêu đãi đều là dị năng giả, bản thân cô là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền