ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 67

Đại sảnh chiêu đãi dị năng giả từ bên ngoài đến biến thành một mớ hỗn độn.

Trấn trưởng đen mặt, hất tay Tôn Uyển ra tự mình đứng lên.

Tôn Uyển thấy người đã rời đi mới vội vàng đến đỡ:

"Trấn trưởng, ngài không sao chứ?"

Ổn sao? Anh ta làm sao có thể không sao! Kế hoạch sắp xếp chu toàn bị phá vỡ, viên tinh thạch cấp ba mơ ước kia trôi theo dòng nước không nói, bản thân còn bị trọng thương... Tất cả đều làm cho anh ta khó có thể chấp nhận.

Tôn Uyển hiển nhiên đã quen với tính tình của anh ta, cẩn thận khuyên nhủ:

"Trấn trưởng, bọn họ đi rồi cũng không sao, ít nhất mục đích ban đầu của chúng ta đã đạt được hơn phân nửa, hơn nữa... không phải cô ấy cũng ở lại đây sao?"

Cô ấy hất cằm một cái ra hiệu về phía Tô Tô.

Trấn trưởng oán hận nhắm mắt:

"Cô cảm thấy cô ấy đáng giá một viên tinh thạch cấp ba?"

Đến lúc này, anh ta ngược lại cũng không tiếp tục giả đò nữa, trong giọng nói chất chứa khinh bỉ và cay nghiệt kêu gào muốn xả ra.

Tôn Uyển không dám nói nữa.

Sau một lúc lâu, trấn trưởng cuối cùng cũng mở mắt ra, đáy mắt không còn là vẻ dịu dàng ngụy trang như ngày xưa, ngược lại là âm u sâu không thấy đáy.

"Tôn Uyển."

"Ngài có phân phó gì không?"

"Ném tất cả những người bình thường đi cùng đám dị năng giả kia đi làm cu li, đừng để cho tôi nhìn thấy bọn họ thêm lần nào nữa!"

Tôn Uyển vội vàng đồng ý: "Vâng!"

Trấn trưởng hít sâu vài lần, đột nhiên xoay người nhìn về phía người phụ nữ duy nhất bị bỏ lại trong đại sảnh.

Trên người cô còn mặc chiếc váy trắng anh ta tặng, thân hình đơn bạc trốn ở phía sau cây cột, đôi mắt vô tội, khuôn mặt vô tội gần như lập tức thúc đẩy ham muốn phá hoại của anh ta.

"Đưa cô ấy đến phòng tôi."

"Vâng."

Một đoạn hội thoại ngắn gọn, tựa như kích thích Tô Tô trở nên khủng hoảng, cặp mắt xinh đẹp kia trong nháy mắt sợ sệt nhìn lại.

"Tôi, tôi muốn rời đi, mọi người thả tôi rời đi được không?"

Thật là một suy nghĩ ngây thơ.

Trấn trưởng cười nhạt:

"Biết vì sao bọn họ bỏ cô lại không?"

Tô Tô khẽ cắn cánh môi, lắc đầu:

"Tôi không biết..."

"Là để cho tôi dập lửa."

Sắc mặt trấn trưởng trong nháy mắt dữ tợn vô cùng, anh ta chỉ cần nghĩ tới một màn vừa rồi thất thủ, lửa giận trong lòng lập tức bị thiêu đốt kịch liệt.

Từ khi tận thế tới nay, anh ta chưa từng nếm trải thiệt thòi lớn như vậy!

Tức giận dù sao cũng phải có chỗ phát tiết, người phụ nữ trước mắt chính là lựa chọn tốt nhất.

"Muốn trách thì trách đồng bạn của cô đi."

"Nếu như bọn họ ngoan ngoãn một chút, hứng thú của tôi đối với cô còn có thể kéo dài một thời gian."

Trong khi đó, chiếc xe tải chở Tư Triết và những người khác đang nhanh chóng rời khỏi thị trấn.

Anh ta dùng sức đóng cốp xe lại, không chút lưu tình bỏ lại xe việt dã, quay đầu ngồi vào xe tải.

Triệu Chấn Vũ khiếp sợ nhìn về phía Lâm Vi Nhiên:

"Vi Nhiên, Tư Triết tùy hứng như vậy, cô mặc kệ?"

Lâm Vi Nhiên trầm mặc vài giây:

"Tôi cảm thấy Tư Triết nói rất đúng."

"Đồ tới tay nhất định phải tặng cho người khác? Tiện nhân kia cũng không có khả năng trốn từ trong tay trấn trưởng ra..."

"Đủ rồi!" Tư Triết sắc bén nhìn sang,"Lên xe!"

Đội trưởng mạnh mẽ trấn áp, dù Triệu Chấn Vũ không phục thế nào cũng chỉ có thể ngồi lên xe tải.

Trong bầu không khí nặng nề, không ai mở miệng nói chuyện.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip