Chương 73
Nhưng Tô Tô được chiếm hời thì đang lén lút chạy trốn. Cô vừa đi vòng qua cửa chính, bỗng nhiên nhớ tới số đồ ăn còn lại trong đại sảnh, bước chân lập tức dừng lại.
"Tiểu Hắc, mày còn chứa được thứ gì khác không?"
"Xì..."
Con rắn đen rít vài tiếng, đuôi rắn lắc lư.
Đó chính là còn có thể!
Tô Tô cắn răng một cái, lẻn vào đại sảnh thêm lần nữa.
Một màn lộn xộn vừa rồi đã sớm bị dọn dẹp sạch sẽ, chỉ có vật tư mang vào còn chưa kịp mang ra ngoài.
Tô Tô tìm được mấy túi đồ kia, tổng cộng tám mươi cân gạo.
Còn có một thùng mì ăn liền, mười lăm cái túi đựng gà thỏ vịt xông khói, mười mấy hộp thịt, cô chất đầy tay, còn có rau dưa khô tự chế trên thị trấn, thùng nhựa chứa đầy trứng gà.
Những thứ này, đã từng là vật tư "bán mình" của cô, cũng là đồ trấn trường dùng để lấy lòng đưa cho bọn Lâm Vi Nhiên.
Hiện tại tất cả đều có lời cho Tô Tô.
"Tiểu Hắc, cái này."
"Còn cái này nữa."
"Cái này cũng muốn."
Tô Tô giống như con chuột rơi vào kho gạo, khóe miệng tươi cười vẫn luôn chưa từng hạ xuống.
Cho đến khi tất cả đồ đạc đều bị dọn sạch, cô mới chịu đứng thẳng lưng.
"Chúng ta thật sự phải rời đi."
Tô Tô còn nhớ rõ trước khi tiến vào trấn, những chiếc xe kia dừng ở nơi nào, cẩn thận từng li từng tí đi vòng vài vòng ở trong trấn, mới tìm được xe việt dã dừng ở cửa vào trấn nhỏ.
Một giây nhìn thấy nó, tâm trạng của cô vô cùng phức tạp.
Cô không nghĩ tới... Mấy người Lâm Vi Nhiên sẽ thật sự để lại chiếc xe này cho cô.
Nếu như cô thật sự chỉ là một người bình thường không có thủ đoạn, đêm nay tuyệt đối không ra khỏi cái trấn nhỏ này, vậy để lại xe việt dã cũng là hời cho trấn trưởng... Nhưng họ vẫn để lại.
Còn có anh ta phẫn nộ vì mình nhìn sai người, nghẹn khuất vì kế hoạch liên tiếp thất bại. Đừng để anh ta bắt lấy cơ hội xoay người, một khi bắt được, anh ta nhất định sẽ...
"Tiểu Hắc." Tô Tô không muốn nhìn tính toán của tên cặn bã này nữa,
"Thiêu anh ta."
"Chờ một chút!"
Không chờ được một chút nào, con rắn đen khi thì nghe lời khi thì không nghe lời há mồm phun ra một quả cầu lửa màu lam.
Nó đã sớm không thuận mắt nhân loại này rồi.
Mùi hôi thối luôn lây nhiễm trên người nó, cùng với thức ăn đưa cho cô, khiến nó ngửi thấy muốn nôn.
"Tôn Uyển!!!"
Tiếng kêu thảm thiết thê lương của trấn trưởng tiêu tán trong ngọn lửa nhiệt độ cao, hơn mười giây sau, người đàn ông bò về phía trước bị đốt thành than đen.
Lại phun ra một quả cầu lửa nữa, hoàn toàn trở thành tro tàn, trộn lẫn cùng với đám đất đá kia, hoàn toàn không để lại tung tích.
"Tiểu Hắc, làm tốt lắm!"
Bây giờ chúng ta phải chạy nhanh lên!
Tô Tô dời đến bên cửa sổ, căn phòng mà cô đang ở là lầu ba của biệt thự, cách mặt đất đại khái ước chừng chín mét.
Cô không do dự nữa, cuộn chăn trên giường lên, vặn đơn giản thành dây thừng, đầu kia buộc vào bệ cửa sổ.
Phía dưới hoàn toàn đen kịt, mơ hồ có thể nhìn thấy vài vệt xanh biếc.
Tô Tô hạ quyết tâm, nắm chặt "dây thừng", đạp lên mặt tường lập tức rơi xuống.
"Tiểu Hắc?"
Cô muốn con rắn đen ở cùng một chỗ với mình, nhưng giương mắt nhìn, nó đã sớm nhanh chóng bò theo mặt tường đến phía dưới cùng.
Đây là một động vật máu lạnh biết trèo cây biết trèo tường, căn bản không cần cô quan
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền