Chương 78
Lúc này Tô Tô mới ý thức được mặt trời đã đến giữa trưa, quả thật nên dừng lại ăn một bữa cơm. Đoạn đường này không có cương thi gì, Tô Tô cũng dừng xe, tìm một chỗ bắt đầu nhóm lửa.
Đương nhiên, trước khi nhóm lửa, cô vẫn xé túi đựng gà xông khói ra trước.
"Tiểu Hắc, mày muốn ăn sống hay chín?"
Con rắn đen chậm rãi bò đến bên đống lửa. Trong trí nhớ có hạn của nó, khi thần trí chưa mở ra tư duy hỗn độn, nó rất sợ loại lửa cực nóng này. Bây giờ lại cảm thấy uy hiếp của nó quá nhỏ, thậm chí nhiệt độ không cao bằng ngọn lửa màu xanh mà mình thuận miệng phun ra.
"Xì!"
Chín!
Nhân loại này ăn chín, nó cũng muốn ăn chín!
Hành vi của nó quá nhân tính, Tô Tô cuối cùng cũng kịp phản ứng.
"Là mày muốn ăn hả."
Tô Tô không hiểu ý của nó, thuần thục bỏ gà xông khói vào trong nồi hầm tùy thân. Một cái nồi nhỏ khác thì nấu một nồi cháo hoa, trong cháo thêm rau dưa khô, còn có nửa con thịt gà xông khói xé nát, nấu thành một nồi cháo thịt gà rau dưa, màu sắc hay hương vị đều đủ.
Chờ hạt gạo được nấu đến khi đặc sệt, Tô Tô mới múc ra. Khoảnh khắc vào miệng, cháo hoa thơm ngát mềm nhũn, gà xông khói mặn ngon, rau dưa tươi ngon giải ngấy đồng loạt tràn vào vị giác. Tô Tô ăn ngon đến mức khóe mắt phiếm hồng. Cô đã quá lâu chưa được ăn một bữa cơm bình thường, một tháng chạy trốn này, có vật gì có thể ăn được đều trực tiếp nhét vào trong miệng, căn bản bất chấp có khỏe mạnh hay không. Không quan tâm như thế, từ nửa tháng trước, dạ dày của cô đã bắt đầu hư hao, lúc nào cũng sinh ra cảm giác quặn đau. Hôm nay ăn bữa cháo thịt này, làm cho cô sinh ra lòng biết ơn đối với đồ ăn theo bản năng.
Con rắn đen ở một bên lạnh lùng nhìn nhân loại này lại muốn khóc. Nó mới không để ý tới cô, há mồm nuốt trọn con gà hầm thuộc về mình. Hút và trượt. Gà hầm trượt vào trong bụng, thân rắn nổi lên một cục trống thật lớn. Nói không rõ là nguyên nhân gì, con rắn đen rõ ràng không có vị giác, nhưng nó cảm thấy đồ ăn mà nhân loại này hầm xong, ăn ngon hơn rất nhiều so với tự mình trực tiếp nuốt sống.
Ăn no suy nghĩ, con rắn đen chậm rãi di chuyển đến bên cạnh Tô Tô, đuôi rắn thúc giục vỗ đùi cô. Tô Tô vừa mới ăn xong một chén cháo thịt, khóe mắt còn lưu lại chút dấu vết đỏ ửng. Chẳng biết vì sao, cô lại có thể dễ dàng hiểu được mỗi một nhu cầu của con rắn này.
"Mày muốn thanh tẩy tạp chất?"
"Xì..."
Con rắn đen hài lòng gật đầu. Ánh sáng trắng đi vào thân rắn, một chút tạp chất còn sót lại trong cơ thể từng chút từng chút một được thanh lọc. Chỗ nào cũng thoải mái. Con rắn đen đã trườn toàn bộ thân mình lên eo của nhân loại, đầu rắn đặt ở trên đùi cô, híp mắt hưởng thụ nhân loại hầu hạ. Dáng vẻ này của nó, cũng không giống một loài động vật máu lạnh, càng giống Samoyed đã được thuần hoá nuôi trong nhà.
Tô Tô theo bản năng vươn tay, gãi gãi "cằm" của Con rắn đen.
"Có phải rất thoải mái hay không?"
"Tao đối xử với mày tốt như vậy, về sau mày cũng không thể hung dữ với tao nữa, biết không?"
Vừa dứt lời, con rắn đen phản nghịch há to miệng, cắn mạnh cổ tay nhân loại... Chỉ là đôi răng nanh kia, đã sớm thu hồi nọc độc ẩn giấu trong đó, thậm chí chưa từng đâm thủng da thịt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền