Chương 1105 - Hố con trai đến mức này cũng tài tình thật! (1)
Lúc này, Từ Huyền bình thản nói: “Tôi khuyên mọi người đừng nên khen thưởng thật.”
“Nếu mọi người làm vậy, bệnh hữu này sẽ toi đấy...”
Vô số khán giả trong phòng live nghe Từ Huyền nói xong đều cảm thấy nhức cả trứng. Mấy trăm vạn biến thành mấy vạn, còn bảo vì muốn tốt cho [Người Học Thức Đường Phố]? Chắc không phải hắn đang tấu hề đâu đúng không?
Tốt cỡ nào bằng mấy trăm vạn tiền mặt được chứ?
Từ Huyền hỏi: “Bệnh hữu, tôi hỏi cậu.”
“Vừa nãy cậu nói cái bát này là bà nội cậu tìm thấy trong nhà đúng không?”
[Người Học Thức Đường Phố] nghe xong, dường như đã hiểu ra gì đó.
Cậu gật đầu đáp: “Đúng ạ.”
Từ Huyền thản nhiên nói: “Thế chẳng phải đúng rồi à!”
“Sau khi ông bà nội cậu qua đời.”
“Nói vậy, người thừa kế số một của cái bát này hẳn là cha cậu.”
“Dựa vào mức độ lan truyền livestream của tôi, chỉ sợ tin tức của cậu sẽ hoàn toàn lộ rõ!”
“Ba vạn tệ còn chưa đủ để cha cậu mạo hiểm chạy về, khiến người khác phát hiện.”
“Nhưng nếu hiện giờ cái bát này có giá trị mấy trăm vạn.”
“Vậy thì mọi chuyện sẽ khác.”
“Hơn nữa, lúc đó không chỉ cha cậu quay về đòi cậu số tiền này.”
“Mà những người đòi nợ cũng sẽ chạy đến đòi mang đống tiền đó đi.”
“Một học sinh cấp ba tứ cố vô thân như cậu đối diện với đám xã hội đen cùng hung cực ác, chắc chắn cậu ở phía cực kỳ bất lợi.”
“Huống chi, cậu cũng không chiếm ưu thế về mặt pháp lý.”
“Bất luận thưa kiện hay dùng bạo lực chống đối, cậu không có chút phần thắng nào...”
“Đến lúc đó, chẳng những cậu không lấy được hai trăm vạn về tay.”
“Ngay cả ba vạn tệ kia cũng không gánh nổi.”
Vô số khán giả trong phòng live đều bất ngờ.
Lúc nãy họ cũng nghe Từ Huyền nói trước kia cha của bệnh hữu này bỏ trốn do thiếu nợ bài bạc.
Nhưng chỉ là nghe xong quên ngay. Họ thế mà không nhớ đến điểm này...
Vô số khán giả xem live đùng đùng nổi giận.
“Móa nó, người làm cha này là thứ phế vật gì thế? Đã không nuôi nấng con trai thì thôi đi, giờ còn muốn ảnh hưởng đến tiền đồ của thằng bé nữa!”
“Không phải chứ, cha bệnh hữu này mắc nợ bên ngoài nhiều như vậy hả? Hai trăm vạn còn chưa đủ?”
“Đúng thế, chẳng phải nói tiền nợ đánh bạc và vay nặng lãi đều không được pháp luật bảo vệ à?”
Từ Huyền nhàn nhã nói: “Thật ra, tiền nợ gốc không nhiều, chỉ hơn năm mươi vạn.”
“Nhưng mấy năm nay lãi mẹ đẻ lãi con, cho dù tính bằng hạn mức cao nhất được pháp luật bảo vệ cũng hơn một trăm vạn.”
“Còn số tiền còn lại ấy à...”
“Đến lúc đó, cha bệnh hữu này sẽ chạy đến, lấy danh nghĩa giữ tiền giúp cậu ấy.”
“Sau đó thua sạch không còn cắc nào trong vòng một tháng...”
Đông đảo bệnh hữu triệt để cạn lời.
Họ nhìn [Người Học Thức Đường Phố] bằng ánh mắt thương xót. Gặp phải ông bô kiểu này đúng là xui xẻo tám kiếp...
Nhưng vẫn có bệnh hữu đưa ra ý kiến khác.
“Không phải chứ, bác sĩ Từ, chẳng lẽ anh không thể lặng lẽ nói thông tin của cái bát này cho bệnh hữu biết à...”
“Đúng đấy, chỉ cần nghĩ cách, nhất định có thể tránh được mà...”
“Cùng ý kiến! Mấy trăm vạn biến thành mấy vạn, thế này mẹ nó lãng phí quá đi, trái tim ông đây đang rỉ máu này! [Che mặt.jpg]”
“Lầu trên, có phải tiền của chế đâu, chế rỉ máu cái rắm á! [Ngoáy mũi.jpg]”
Từ Huyền cười nhạt: “Rất đơn giản.”
“Vị bệnh hữu này, tôi hỏi cậu.”
“Nếu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền