Chương 70 - Thế nên loại não tàn này có thuốc cũng méo trị được! (1)
Ông mày cứ kiêu đấy, làm gì được nhau cũng suy nghĩ hồi lâu mới nhận ra.
Anh ta cười khổ nói: “Thì ra là thế.”
“Vậy vợ tôi, cô ấy cũng có thể nghĩ cách lén nói cho tôi biết mà.”
“Dù sao cũng nên ám chỉ một chút chứ.”
“Nếu không tôi làm sao đi nghĩ cách cứu cô ấy đây?”
Từ Huyền thở dài, nhìn “Ông mày cứ kiêu đấy, làm gì được nhau” giống như nhìn một thằng ngu.
“Anh nghĩ cô ấy không nghĩ cách à?”
“Anh có nhớ sau khi anh gọi điện thoại cho cô ấy, cô ấy giả vờ nói không quen anh.”
“Sau đó có phải lại gọi cho anh không?”
“Còn nói một loạt những lời kỳ lạ?”
Ông mày cứ kiêu đấy, làm gì được nhau sửng sốt, gật đầu nói: “Hình như là có.”
“Cô ấy kỳ lạ lắm, ngay cả tên của đứa nhỏ cũng nhớ nhầm.”
“Tôi nhắc cô ấy, cô ấy còn không tin.”
Từ Huyền thở dài: “Đó là đang truyền tin tức cho anh. Bảo anh gọi cảnh sát để cứu cô ấy đấy!”
“Kết quả anh vẫn không nghe ra!”
“Bởi vì chuyện này, vợ anh bị người của đa cấp hoài nghi, đánh một trận dã man.”
“Gãy hai cái xương sườn!”
“Nếu lần sau dám tái phạm sẽ bị đánh gãy chân!”
Ông mày cứ kiêu đấy, làm gì được nhau ngẩn người, kinh ngạc nói: “Là thế hả? Lúc đó tôi... không nghe ra à?”
“Vậy mà tôi còn nghĩ, bà cô này từ khi đi nơi khác hình như trở nên đù đù luôn rồi.”
Khán giả xem live trong phòng live nghe thấy thế đều không nói nên lời.
Bây giờ bọn họ mới hiểu vì sao vừa rồi Từ Huyền nói bệnh của người này là thiểu năng trí tuệ.
Đúng là nói không oan!
“Vị bệnh hữu này trông có vẻ không thông minh lắm...”
“Nếu tui là vợ của bệnh hữu này, chắc chắn sẽ khóc một trận. Tại sao khóc á? Đương nhiên là lúc đấy não úng nước nên mới gả cho thằng ngu này!”
“Thế nên loại não tàn này có thuốc cũng méo trị được! Đúng là lời người xưa nói rất đúng!”
Ông mày cứ kiêu đấy, làm gì được nhau hơi nóng nảy.
Vẻ mặt anh ta đầy lo lắng hỏi: “Bác sĩ Từ, chắc vợ tôi sẽ không bị nhốt mười mấy năm chứ?”
“Hở một tí không bị đánh thì bị mắng, ai mà chịu nổi chứ?”
“Mười mấy năm sau cũng không biết bị tàn phá thành thế nào.”
“Anh có thể nghĩ cách cứu cô ấy không?”
Nói xong, trong ánh mắt anh ta lộ ra vẻ sợ hãi.
“Thế thì không.”
Từ Huyền lắc đầu: “Khoảng một năm sau, vợ anh đã được tổ chức đa cấp tín nhiệm, có được tự do.”
“Thế thì tốt quá.” Lúc này Ông mày cứ kiêu đấy, làm gì được nhau mới thở phào nhẹ nhõm rồi lại nhíu mày.
“Ối, bác sĩ Từ, vậy tại sao bác sĩ Từ lại nói mười mấy năm sau cô ấy mới có thể trở về?”
Giọng điệu Từ Huyền hơi cổ quái nói: “Bởi vì một năm sau, vợ anh đã trở thành lãnh đạo của tổ chức đa cấp.”
“Mỗi năm có thể kiếm được mấy chục vạn nên không muốn rời đi.”
“Bởi vì cô ấy có thành tích tốt, không ngừng thăng tiến trong tổ chức.”
“Ba năm sau đã là một vị đại boss phụ trách một phương.”
“Sau đó tổ chức đa cấp này bị cảnh sát phá tan.”
“Vợ anh cũng bị cảnh sát bắt.”
“Bởi vì là người cầm đầu cho nên bị kết án nặng nhất, 9 năm tù.”
“Mười hai năm sau, sau khi mãn hạn tù được trả tự do, cuối cùng mới trở về.”
Nghe được lời của Từ Huyền.
Khóe miệng Ông mày cứ kiêu đấy, làm gì được nhau khẽ co quắp lại.
Anh ta đang hối hận vì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền