Chương 47: Hoang đường chuyện (cảm tạ minh chủ @
Lap ta hư rồi, phải tuần sau mới mua được lap mới, giờ chỉ đi mượn lap để làm việc tạm, nên ra chương không đều, mọi người thông cảm nhé.>_<
Phùng bổ đầu không ngờ Tấn An lại nhanh chóng đoán ra sự tình từ đầu đến cuối như vậy. Trên mặt lộ vẻ kinh ngạc tột độ.
Cực kỳ kinh ngạc.
Nhớ tới Tấn An công tử liên tục phá "Lôi Công bổ xác án" cùng "Án chết đuối", Phùng bổ đầu lại lập tức bình tĩnh trở lại.
"Đây chính là lý do sáng nay ta vội vàng tìm Tấn An công tử cùng Trần đạo trưởng, cũng đem các ngươi mang đến nhà Trịnh bổ đầu."
"Nói thật, nếu không phải tận mắt chứng kiến những thứ này, ta cũng khó tin được những việc này, dù sao... việc này quá hoang đường, không có căn cứ."
Phùng bổ đầu mang theo vẻ mặt vẫn còn sợ hãi, thở sâu một hơi, kể lại chuyện xảy ra trên người hắn sau khi từ biệt tối hôm qua.
Nguyên lai.
Tối hôm qua, sau khi Phùng bổ đầu trở về, hạ quyết tâm điều tra đồng liêu, liền tìm đến mấy tên nha dịch tâm phúc đáng tin cậy.
Sau đó chia ra mấy hướng.
Một hướng đi theo dõi nhất cử nhất động của Trịnh Nguyên Hổ ở miếu Văn Vũ. Một đội đi thăm dò sổ sách, điều tra tất cả các mối quan hệ nhân mạch của Trịnh Nguyên Hổ.
Một đội đi theo dõi bất kỳ động tĩnh nào ở nhà Trịnh Nguyên Hổ.
Thậm chí, Phùng bổ đầu tự mình mạo hiểm, thừa lúc giờ Thìn, khi người gác cổng già của nhà Trịnh Nguyên Hổ ra ngoài mua thức ăn, trong nhà không có ai, hắn lén vào nhà Trịnh Nguyên Hổ điều tra.
Bởi vì đối mặt với cao thủ như Trịnh Nguyên Hổ, không ai biết sẽ có chuyện ngoài ý muốn gì xảy ra, vì vậy Phùng bổ đầu không yên tâm để những nha dịch chỉ có thể gãi gãi phổ thông dân cờ bạc, du côn lưu manh lén vào nhà Trịnh Nguyên Hổ điều tra. Để tránh hành động thất bại, đánh rắn động cỏ, khiến Trịnh Nguyên Hổ cảnh giác.
Phùng bổ đầu vào rất thuận lợi.
Hắn xác nhận trong nhà Trịnh Nguyên Hổ hoàn toàn không có ai, thế là đi thẳng đến chính phòng của Trịnh Nguyên Hổ để điều tra.
Kết quả đúng như Tấn An đoán, Phùng bổ đầu phát hiện gian phòng Trịnh Nguyên Hổ đóng kín, trong lòng dâng lên hàn ý, sau đó quyết định thật nhanh, khống chế người gác cổng già, ép hỏi hắn xem Trịnh bổ đầu gần đây có gì khác thường không?
Người gác cổng già kia không sợ hãi, chưa từng thấy nhiều nha dịch đến bắt mình như vậy, thế là liền đem mọi chuyện thổ lộ ra.
Thực ra, người gác cổng già kia cũng đã sớm bắt đầu nghi ngờ Trịnh bổ đầu.
Có điều hắn chỉ là một hạ nhân, chủ tử bảo hắn làm gì thì hắn thành thật nghe lời làm cái đó. Lo toét cái mồm, láo liên láo lét nhìn ngang ngó dọc là điều tối kỵ, cuối cùng đều không có kết cục tốt.
Theo lời khai của người gác cổng già, việc này bắt đầu từ khoảng mười ngày trước. Hắn có lần lén quét sân sau khi Trịnh bổ đầu ra ngoài, nghe thấy từ gian phòng Trịnh bổ đầu truyền ra mùi thịt thối rữa rất nhạt, giống như thịt lợn chết để mấy ngày bị hỏng vậy.
Nhưng Trịnh bổ đầu nhiều quy củ, cửa phòng lại luôn khóa, hắn không vào được, chỉ cho rằng Trịnh bổ đầu mua thịt heo quên mang vào phòng bếp.
Vì vậy, ngay từ đầu hắn cũng không nghi ngờ gì.
Nhưng liên tiếp hai ba ngày, mỗi lần quét sân, chỉ cần đến gần gian phòng Trịnh bổ đầu, hắn đều ngửi thấy mùi thịt lợn thối đó.
Nhưng hết lần này đến lần khác, Trịnh bổ đầu giống như không ngửi thấy mùi thối trong phòng, thịt lợn thối luôn đặt trong phòng mà không mang đi.
Người gác cổng già thấy tiếp tục như vậy cũng không ổn, nếu thật là thịt lợn thối thì phải nhanh chóng vứt đi chứ, hiện tại thời tiết ấm lên, ruồi muỗi cũng bắt đầu nhiều. Nhưng thời gian đó, Trịnh bổ đầu mỗi ngày đều đi sớm về trễ tra án, hắn ngay cả chào hỏi cũng không gặp.
Về sau, hắn đặc biệt ngủ sớm dậy sớm, khi trời còn chưa sáng, rốt cục chờ được Trịnh bổ đầu đang định ra ngoài.
Người gác cổng già liền đem chuyện này nói ra.
Lúc ấy, Trịnh bổ đầu cũng không có phản ứng gì quá lớn.
Chỉ nói được, hắn sẽ vứt thịt lợn thối trong phòng đi.
Nhưng cũng kỳ lạ, ngày hôm đó rốt cục đợi được Trịnh bổ đầu, người gác cổng già lại ngửi thấy trên người Trịnh bổ đầu, mùi thịt lợn thối còn nồng nặc hơn cả trong phòng...
Nhưng kể từ ngày đó, mùi lạ trong phòng Trịnh bổ đầu cuối cùng cũng biến mất. Người gác cổng già cho rằng hôm qua mình ngửi thấy mùi thịt lợn chết trên người Trịnh bổ đầu, có lẽ là đúng lúc Trịnh bổ đầu đang định đi vứt thịt lợn chết, mặc dù ngày hôm đó hắn tuyệt nhiên không thấy Trịnh bổ đầu cầm thịt lợn chết. Mãi đến khi Phùng bổ đầu tìm tới cửa, người gác cổng già mắt mờ này mới biết nguyên do thực sự, suýt chút nữa thì ngã khuỵu xuống...
Mà sau khi mùi lạ trong phòng Trịnh bổ đầu biến mất, gian phòng Trịnh bổ đầu bắt đầu mỗi ngày đều tràn ra mùi son phấn, hương phấn nồng đậm của nữ nhi.
Người gác cổng già ngay từ đầu tưởng rằng Trịnh bổ đầu đi sớm về trễ mỗi ngày sau khi hắn ngủ có nữ tử đến qua đêm. Nhưng không được mấy ngày, hắn phát hiện Trịnh bổ đầu thay đổi tính nết, thích dùng son phấn của nữ nhi bôi mặt, cổ, tay... Mỗi ngày đều bôi trắng bệch mới ra ngoài.
Hơn nữa, trên người cũng bắt đầu có mùi hương phấn rất đậm.
Trịnh bổ đầu lưng hùm vai gấu giờ lại điệu đà hơn cả đàn bà...
Phùng bổ đầu nói đến đây thì dừng lại một chút, sau đó bình tĩnh tiếp tục nói: "Theo lời người gác cổng già, Trịnh bổ đầu tính tình đại biến, đều là từ sau khi tiêu diệt Lý Đại Sơn trở về mới có."
"Hơn nữa còn có một điểm đáng ngờ lớn nhất, người gác cổng già nói, Trịnh bổ đầu mỗi ngày đều đi sớm về trễ phá án, nhưng ta hỏi qua huynh đệ trong nha môn, gần đây mấy ngày, trong nha môn không có vụ án nào giao cho Trịnh bổ đầu xử lý."
"Vậy nên, xuất hiện một khoảng thời gian trống, ban ngày Trịnh bổ đầu đi đâu?"
"Ta hỏi qua nha dịch phụ trách theo dõi miếu Văn Vũ... Trịnh bổ đầu gần như giao hết công việc phòng hộ cho thuộc hạ quản lý, nói mình cần bế quan tu hành khẩn yếu, nghiêm cấm quấy rầy, mỗi ngày đều tự giam mình trong phòng từ sáng sớm đến tối không ra khỏi cửa."
"Từ sau khi trở về từ thôn Thượng Phan, Trịnh bổ đầu tính tình đại biến, ban ngày gần như không gặp được người, đủ loại dấu hiệu đều khiến Phùng mỗ buộc lòng phải suy nghĩ theo hướng quỷ thần quái lực..."
"Cho nên mới có chuyện hôm nay mời hai vị đến, xem Trịnh bổ đầu hiện tại... rốt cuộc là người? Hay là người chết? Có còn cơ hội cứu Trịnh bổ đầu trở về không?"
Phùng bổ đầu nói đến đây, vẻ mặt phức tạp.
Đó là một loại cô đơn của anh hùng tiếc anh hùng.
Bất kể thế nào, hắn và Trịnh bổ đầu cũng có mấy năm tình nghĩa đồng liêu, võ lực của Trịnh bổ đầu cũng không kém hắn quá nhiều, nhưng một vị cao thủ như vậy lại chết, chết trong tay tà ma quỷ dị... chết một cách không minh bạch.
Nghe Phùng bổ đầu nói, lão đạo sĩ thay đổi vẻ mặt nghiêm nghị, bắt đầu cẩn thận kiểm tra các góc khuất trong phòng Trịnh Nguyên Hổ.
Trong lúc đó, Tấn An lộ vẻ suy tư.
Hắn từng đọc được một câu chuyện tương tự trong « Quảng Bình Hữu Thuyết Thông Cảm Lục », một câu chuyện chí quái gợi nhớ đến "Quỷ thở không ra hơi".
"Tấn An công tử có đầu mối gì sao?" Phùng bổ đầu rất giỏi quan sát sắc mặt người khác, hắn nhận ra Tấn An có lẽ có phát hiện gì, thế là hạ giọng hỏi, sợ đánh gãy suy nghĩ của Tấn An.
Tấn An nghĩ ngợi, tổ chức lại ngôn ngữ, lúc này mới nói: "Không biết các ngươi có nghe nói đến quỷ thở không ra hơi chưa?"
"Đại khái ý là, người chết oan, chết uổng mạng, khi chết sẽ có một ngụm ương khí nghẹn ở yết hầu, có nơi gọi là oán khí. Người chết có một ngụm ương khí nghẹn ở yết hầu, vì vậy người chết không thể tắt thở, hít khí, chỉ có người sống mới có thể hô hấp."
"Đây là lý do vì sao Trịnh bổ đầu ngay từ đầu không ngửi thấy mùi lạ, mãi đến khi người gác cổng nhắc nhở, lúc này mới mua son phấn, hương phấn che giấu thi khí trên người. Bởi vì người chết không thể thở được, tự nhiên không ngửi thấy thi khí tự thân phát ra!"
Tấn An nhíu mày tiếp tục nói: "Ta cảm thấy Trịnh bổ đầu ngay từ đầu đã bỏ mình rồi, hi vọng Phùng bổ đầu đừng ôm ảo tưởng nữa."
"Trịnh bổ đầu hiện tại chẳng qua là một tà xác bị thứ gì đó phụ thân, tiếp tục giả vờ, tiếp tục tìm dấu vết sinh hoạt thường ngày của Trịnh bổ đầu khi còn sống, để mọi người giảm bớt cảnh giác."
Có khi nào lại là người giấy phụ thân không?
Tấn An trong lòng thực ra còn có một câu không nói ra.
"Phùng bổ đầu đã nghĩ kỹ nên xử lý nội ứng Trịnh bổ đầu này như thế nào chưa?" Tấn An nhìn về phía Phùng bổ đầu.