ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bạch Cốt Đại Thánh

Chương 61. Điểm đữ

Chương 61: Điểm đữ

Sắc trời càng lúc càng u ám.

Bóng tối bao trùm Thẩm gia bảo sau khi trời tối.

Dương Thừa An về đến nhà.

Hắn tra chìa khóa vào ổ, khóa kỹ cửa chính, quay người nhìn thôn trang đen như mực, đến cả ánh đèn le lói cũng không có. Mới mười tuổi đầu, Dương Thừa An đã thở dài như một ông cụ non.

"Cha mẹ hôm nay lại ngủ sớm rồi sao? Hay lại mệt quá mà quên đốt đèn dầu?"

Dương Thừa An phủi bụi trên tay, tranh thủ chút ánh sáng nhập nhoạng cuối cùng trước khi trời tối hẳn, chậm rãi mò mẫm về phía căn phòng tối om.

Trong sân trống vắng, tiếng bước chân nghe rõ mồn một.

"Cha, mẹ, con về rồi."

Dương Thừa An gọi.

Nhưng trong phòng tối đen như mực, không ai đáp lại.

"Cha mẹ, hôm nay mình ăn gì ạ?"

"Con đói bụng."

"Hôm nay nhà mình ăn gì thế ạ?"

Trong căn nhà tối tăm trống rỗng, vẫn không một ai trả lời.

Dương Thừa An dường như đã quen với cảnh tượng này, lủi thủi một mình đi về phía bếp để tìm đồ ăn.

Bước vào căn bếp mờ tối, hắn mò mẫm tìm một chiếc ghế đẩu, đứng lên nhón chân, cẩn thận hết sức ghé vào cái bếp lò chỉ còn hình dáng lờ mờ trong bóng tối, mở nắp nồi ra.

Dương Thừa An mừng rỡ cười.

Trong nồi quả nhiên có cơm tối cha mẹ để dành cho hắn trước khi đi ngủ.

Cậu bé đứng trên ghế, cố gắng nhón chân, nửa người ghé hẳn vào bếp lò, mới với được đến bát cơm.

Chỉ là, cơm đã nguội lạnh.

Bữa cơm tối vốn nóng hổi, giờ đã lạnh tanh.

Dương Thừa An thở dài. Đã lâu lắm rồi cậu không được ăn cơm nóng cùng cha mẹ, lần nào cũng ăn cơm nguội, khiến trong lòng cậu trào dâng cảm xúc mâu thuẫn và tủi thân.

Hắn bưng bát, ngồi xổm ở cửa bếp, tranh thủ chút ánh sáng yếu ớt cuối cùng trước khi trời tối hẳn để ăn vội bữa tối.

Chỉ là...

Cơm vừa vào miệng, Dương Thừa An đã nhíu mày.

"Cơm hôm nay có mùi thiu..."

Nhưng Dương Thừa An vẫn ngon lành ăn hết.

Ánh sáng yếu ớt cuối cùng trước khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, lờ mờ soi rõ bát cơm mốc meo với đủ loại màu sắc lốm đốm, lạnh ngắt và cứng đờ. Trên cơm chỉ có vài miếng...

"Tiểu huynh đệ, cũng lạ thật, giọng thằng bé rõ ràng còn ở khúc ngoặt kia, mà khi chúng ta đuổi tới nơi này thì người đã biến mất tăm."

"Chẳng biết rốt cuộc là người hay là cái gì nữa?"

Thẩm gia bảo, một ngã rẽ đầu đường. Lão đạo sĩ xắn ống quần, chân đi giày vải, đạo bào vẫn khoác trên lưng, đứng ngơ ngác ở đầu đường, bực bội nói với Tấn An.

"Tiểu huynh đệ, trời tối rồi, cứ mò mẫm tìm thế này cũng chẳng ăn thua. Theo lão đạo, chi bằng chúng ta tìm một chỗ kín đáo ẩn nấp, lấy tĩnh chế động."

"Nếu Phùng bổ đầu thật sự đang vây ở trong trấn này, chắc chắn sẽ có động tĩnh thôi."

"Dù sao cũng hơn là cứ như con ruồi mất đầu, chạy lung tung thế này."

Tấn An nghĩ ngợi thấy lời lão đạo sĩ có lý, bèn tìm một gia đình gần đó để trú tạm.

"Tiểu huynh đệ, sao chúng ta không chọn cái nhà lớn kia, trông có vẻ khang trang hơn?"

"Lão đạo ta bôn ba tứ xứ, quen ăn gió nằm sương, toàn ngủ ở miếu thổ địa, chứ đời nào được ở nhà lớn đâu."

"Tuy rằng đây là chốn âm phủ, nhà cửa đều là âm trạch, nhưng dù sao cũng là nhà. Âm trạch nhà lớn cũng vẫn là âm trạch thôi."

Lão đạo sĩ chỉ tay về phía một căn nhà lớn tối om, yên tĩnh ở gần đó, không hề nghe thấy động

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip