ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bạch Nhật Đề Đăng

Chương 101. Phương Tiên Dã

Chương 101: Phương Tiên Dã

Dù Nam Đô sóng ngầm cuộn trào, bá tánh vẫn an nhiên sống cuộc sống thường nhật. Đầu đường ngõ chợ vẫn ồn ào náo nhiệt, Ngọc Tảo Lâu tấp nập khách ra vào.

Phương Tiên Dã thao thức cả đêm, cùng người hầu Hà Tri đến Ngọc Tảo Lâu. Hà Tri xách hộp đồ ăn hai tầng, đựng món điểm tâm vừa ra lò, bên ngoài đọng hơi nước mỏng. Vừa bước ra khỏi cửa Ngọc Tảo Lâu, đi được vài bước, một đứa trẻ quần áo rách rưới lao tới giật phăng hộp đồ ăn trong tay Hà Tri rồi bỏ chạy.

Hà Tri sững sờ, phẫn nộ quát:

"Thằng nhãi ranh!"

Hắn tức giận đuổi theo, đứa trẻ kia chạy được hai bước thì trượt chân, hộp đồ ăn rơi xuống đất, nắp bung ra, điểm tâm lăn lóc dính đầy bùn đất. Thế mà đứa trẻ vẫn nhặt miếng điểm tâm bẩn thỉu đó cho vào miệng, nhai ngấu nghiến rồi nuốt vội.

Hà Tri và Phương Tiên Dã đã đuổi kịp. Thấy hai người, nó lập tức quỳ rạp xuống đất, dập đầu lia lịa:

"Quý nhân... Con đói quá... Xin đừng đánh con... Con đáng tội, con đáng tội lắm..."

Hà Tri xắn tay áo định ra tay, Phương Tiên Dã ngăn lại. Hắn ngồi xổm xuống nhìn đứa bé. Thằng bé chừng sáu, bảy tuổi, giữa tháng giêng gió lạnh cắt da cắt thịt mà chỉ mặc chiếc áo mỏng manh rách nát, tím tái mặt mày, tay chân nứt nẻ, rớm máu. Đôi mắt nhìn hắn run rẩy, tràn đầy sợ hãi.

Phương Tiên Dã im lặng hồi lâu rồi hỏi:

"Cha mẹ con đâu?"

Thằng bé co rúm lại, lí nhí: "Chết rồi..."

"Chết thế nào?"

"Nhà con ở Thân Châu... Gặp hạn hán, chạy nạn đến... Đúng lúc hoàng thành đánh giặc... Một ngày cha con ra ngoài... Không biết sao lại chết ở ven đường. Mấy ngày trước mẹ con cũng bệnh chết rồi... Con... Đại nhân... Con thật sự... Con đói quá..."

Thằng bé vừa nói vừa khóc, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt nứt nẻ. Nó dùng bàn tay thô ráp lau nước mắt, rồi bị quý nhân trước mặt nắm lấy cổ tay. Đứa trẻ mặt mũi tèm lem ngơ ngác nhìn hắn.

Phương Tiên Dã nhìn sâu vào đôi mắt ngây thơ mà yếu ớt của đứa bé. Hắn chợt nhớ tới Lâm Quân đắc ý vênh váo, nhớ tới vị Hoàng Đế trẻ tuổi thâm sâu khó lường, y phục lộng lẫy xa hoa trong Ninh Nhạc điện. Hắn rùng mình, đáy lòng trào dâng nỗi sợ hãi.

Hơn một năm qua, hắn đã suy nghĩ gì? Hắn bị mê hoặc bởi điều gì?

Giờ phút này, vòng xoáy quyền lực bỗng trở nên xa vời. Hắn nhớ lại cảnh Nam Đô nội loạn, ven đường la liệt thi thể không toàn vẹn, khuôn mặt ai nấy đều ngập tràn thống khổ; nhớ tới hai châu Vân, Lạc khói lửa mịt mù, những bá tánh oằn mình phục dịch nơi quặng mỏ, trại nuôi ngựa.

Hắn như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, bỗng thấy mình trở nên xa lạ. Đạo thánh chỉ kia như một lời nguyền rủa, từ khi nhận được thánh chỉ, hắn đã rơi vào vực thẳm mâu thuẫn, đến nỗi quên mất nhiều điều.

Những điều vô cùng quan trọng, hắn quên mất vì sao mình làm quan.

Hoàng Thượng và Lâm Quân luôn miệng nói không có Đoạn Tư thì

"thu phục giang sơn chỉ là chuyện sớm muộn"

. Sớm muộn là một năm, hai năm, hay là vàng bạc chất núi, xương trắng chồng chất, gánh nặng đè lên vai vô số bá tánh? Người ngồi trên cao có thể vô cảm, nhưng thiên hạ đâu chỉ lớn bằng hoàng cung, cũng chẳng phải Nam Đô. Ba mươi sáu châu, trăm triệu bá tánh, mấy ai gánh nổi cái giá này?

Đại Lương có gánh nổi không?

Lúc ở Hộ bộ, hắn đã thấy chiến tranh đốt tiền nhanh như thế nào. Nếu cứ tiếp tục chinh chiến, Đại Lương sẽ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip