ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bạch Nhật Đề Đăng

Chương 104. Kết thúc

Chương 104: Kết thúc

Đoạn Tư dường như đã tỉnh táo lại, khuôn mặt mệt mỏi ánh lên sức sống tươi mới. Hắn vỗ vào chỗ cạnh giường, nói với Hoà Gia Phong Di:

"Tôn thượng, không ngại ngồi xuống tâm sự một chút chứ?"

Hoà Gia Phong Di cảnh giác nhìn Đoạn Tư, lề mề ngồi xuống mép giường.

Hơn một năm nay, Hạ Tư Mộ luôn ở bên Đoạn Tư. Mặc dù ban đêm nàng không ngủ, nhưng cũng sẽ không rời đi. Khoảng thời gian trước, lúc chiến sự yên ổn, Đoạn Tư tò mò không biết Hạ Tư Mộ làm gì lúc hắn ngủ, nên đã giả vờ ngủ mấy ngày. Khi ấy, hắn phát hiện sau khi hắn ngủ, Hạ Tư Mộ sẽ bắt đầu viết nhật ký.

Cuốn nhật ký nàng viết là cuốn mà Hoà Gia Phong Di từng nhắc với hắn, bút ký ngưng lại ở ba trăm năm trước. Không biết từ bao giờ, nàng đã bắt đầu ghi lại những điều lặt vặt trong cuộc sống như trước kia. Trong những câu chuyện thường vụn vặn ấy, nàng tỉ mỉ miêu tả từng chi tiết về "Đoạn Tư" qua các con chữ.

"Nàng muốn nhớ ta."

Đoạn Tư kể chuyện này với Hoà Gia Phong Di, hắn khẽ nhíu mày, thẳng thắn thành khẩn nói:

"Ta cũng biết sức khoẻ của ta rất kém, chẳng đi được tới đâu, có lẽ sau này ngày nào cũng phải nằm trên giường nghỉ ngơi. Nếu vậy thì hàng ngày nàng có thể nhớ được gì chứ? Ta hy vọng trong bút ký ấy sẽ có nhiều hồi ức đẹp đẽ hơn. Thế giới này với ta là một món quà, ta muốn tặng món quà ấy cho nàng."

Hoà Gia Phong Di im lặng nhìn Đoạn Tư, thầm nghĩ đây thực sự là người kiếm chuyện cho đến lúc chết, không an phận giây phút nào.

Nếu không phải người như vậy thì sao có thể đảo lộn ngày tháng lặng như nước của lão tổ tông đến long trời lở đất chứ?

"Thời gian của ngươi vốn không còn nhiều, nếu thật sự đổi cả ngũ cảm cho Tư Mộ, dù chỉ một canh giờ thôi thì sau khi đổi, ngươi có còn sống được một ngày không cũng khó nói."

Đoạn Tư gật đầu như đã đoán trước được: "Ta biết."

"Chuyện này làm thì làm được đấy, nhưng phải được sự đồng ý của lão tổ tông. Đoạn Tướng quân, ngươi chết không tiếc, nhưng ta còn phải sống."

Hoà Gia Phong Di buông tay, nói trắng ra.

Đoạn Tư cười rộ lên, mi mắt cong cong hàm chứa ý cười ranh mãnh:

"Được, để ta khuyên Tư Mộ. Dạo này nàng dung túng ta hơn rồi, sẽ đồng ý thôi."

Hoà Gia Phong Di híp mắt nhìn Đoạn Tư. Hồi ở Nam Đô, Đoạn Tư vẫn còn là kẻ yêu mà không có được, nay hắn đã nhìn thấu lão tổ tông rồi.

"Đoạn Thuấn Tức, ngươi sẽ phải chết, phải rời bỏ lão tổ tông, ngươi không khổ sở sao?"

Mắt Đoạn Tư loé lên, nụ cười trở nên ảm đạm:

"Cả đời này của ta, từ lúc theo đuổi đến lúc chết đều yêu được một cô nương như vậy, ta đã cảm thấy may mắn lắm rồi. Đến bây giờ, ta không mong những ngày cuối cùng lại là ngày khổ sở."

"Chỉ là, có lẽ khi sắp chết, ta sẽ ôm nàng khóc."

Tiếng mưa rơi rầm rì, Đoạn Tư trông như đoá hoa trong mưa bị gió cuối đi. Đến thời khắc này rồi, hắn vẫn là chàng thiếu niên thích cười, nói cái gì cũng có vẻ nhẹ nhàng.

Hoà Gia Phong Di khép cửa phòng lại, nhìn về phía Tử Cơ canh giữ bên ngoài. Tử Cơ cầm dù lặng lẽ đứng đó, thấy hắn ta ra thì ngước đôi mắt đen như mực sâu thăm thẳm lên, yên lặng đi về phía hắn ta rồi bung dù.

Hoà Gia Phong Di xoay người bước xuống bậc thang, đi vào đình viện ngập tràn gió mưa xuân, cây dù trong tay

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip