Chương 106: Cãi nhau
Edit: An Chẩm
Từ khi trở thành người phàm, Hạ Tư Mộ càng nhận ra sự khác biệt giữa người và người, thậm chí còn khác xa hơn cả người và quỷ. Tỷ như, có kẻ trời sinh gân cốt dẻo dai, là thiên tài võ học; kẻ khác tay chân như mượn, ngựa chưa kịp chạy đã ngã sấp mặt.
Tỷ như Đoạn Tư và nàng.
Hai năm qua, nàng dần thích nghi với cuộc sống bình thường, bắt đầu nôn nóng muốn học võ nghệ. Từ sau biến cố hai năm trước, thân thể Đoạn Tư đã dần hồi phục, nghe Hạ Tư Mộ bày tỏ ý định, hắn liền xung phong nhận làm sư phụ.
Trầm Anh ban đầu vô cùng lo lắng, bảo phương pháp dạy của tam ca dễ gây họa lắm, nhưng Hạ Tư Mộ không tin. Đến khi bắt đầu học đao thật kiếm thật, nàng mới biết Trầm Anh chỉ đang nói giảm nói tránh mà thôi.
Đoạn Tư quá độc ác.
Đoạn Tư cũng quá đáng giận.
Hạ Tư Mộ xoa bàn tay trái quấn băng gạc, hừ lạnh. Nam nhân trung niên hơn bốn mươi tuổi bên cạnh cười nói:
"Hạ cô nương đang phiền não chuyện gì vậy?"
Hiện giờ Hạ Tư Mộ đang ở Đại Châu. Nàng từng tặng Khương Ngải mấy bức họa sơn thủy Đại Châu, Khương Ngải lo liệu cho lưu hành trong giới danh gia, được các đại sư ca tụng, tin tức vừa lan ra nàng đã nổi như cồn, một bức tranh giá ngàn vàng.
Không thể không thừa nhận, Khương Ngải thật sự có thiên phú kiếm tiền.
Ông chủ Trần nàng gặp hôm nay là một thương gia kinh doanh tơ lụa ở Đại Châu, nghe nói là nhà giàu số một vùng này, mánh khóe vô cùng. Căn nhà ở phủ thành Đại Châu của ông ta có chín mươi chín gian rưỡi, rường cột chạm trổ nguy nga lộng lẫy, hiện giờ ông ta đang tươi cười hớn hở, mắt sáng rỡ nhìn Hạ Tư Mộ.
Hạ Tư Mộ chỉ vào bức tranh bên cạnh, hỏi:
"Ông chủ Trần xem trọng, bức tranh này mua hay không mua?"
"Mua chứ! Hiện giờ ai mua được tranh của Hạ cô nương đều phải ra ngoài khoe khoang mấy ngày đấy. Nghe nói Hạ cô nương sắc nghệ song tuyệt, vẽ đẹp, người càng đẹp hơn."
Hạ Tư Mộ thờ ơ đáp:
"Trước đó ta đã nói rồi, ông muốn mua tranh của ta thì dùng bảo vật trấn điếm, xấp tơ lụa Thiên Lân của ông đổi. Ông chủ Trần đã chuẩn bị chưa?"
Ông chủ Trần cười hì hì vỗ tay, lập tức có người hầu ôm một xấp lụa bước ra từ sau bình phong, lụa màu đỏ chu sa thấp thoáng ánh bạc.
Hạ Tư Mộ tiến đến vuốt ve tấm lụa, xúc cảm mềm mại như da trẻ sơ sinh, ấm áp bóng loáng, mỏng như cánh ve nhưng không hề trong suốt, ánh bạc phủ trên màu đỏ lấp lánh trong ánh sáng, hệt như hoàng hôn xuống biển, mặt sóng long lanh.
"Tơ Thiên Lân này là tơ tằm quý giá từ Tây Vực, phải mất hơn hai ngàn con tằm trong mười năm mới thu đủ số tơ, Lan Nguyệt phường chế tác thành tơ lụa, Sắc Cố cư dùng Thiên Chi trùng tốt nhất để nhuộm màu. Trên đời này chỉ có năm xấp, hai xấp mất trong chiến hỏa, hai xấp còn lại do Hoàng Thượng Hoàng Hậu tiền triều mặc, nay đã chôn vùi dưới đất. Trên đời chỉ còn lại một xấp, chính là xấp trong tay ta đây."
Ông chủ Trần thẳng lưng, đắc ý tán tụng bảo vật trấn điếm nhà mình.
Hạ Tư Mộ khom lưng nghiêm túc nhìn, sờ vào tinh tế, đôi mắt đen láy phản chiếu sắc lụa đỏ, nhẹ giọng nói:
"Màu này quả thực rất đẹp."
Mấy năm nay nàng xem qua vô số tơ lụa trên đời, xấp này thực sự là tuyệt hảo.
Ông chủ Trần thấy nàng thích, cười híp cả mắt. Ông
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền