Chương 51: Tỉnh mộng
Edit: Ys
Sau khi mời được đầu bếp, Khương Ngải lại vung tay chi một khoản tiền lớn, mời cho bằng được một vị đại phu y thuật cao minh về Ngọc Chu thành, nửa cưỡng bức, nửa dụ dỗ bằng lợi lộc, chỉ để xem bệnh cho đứa trẻ mà Vương Thượng mang về.
Ngày ấy, Khương Ngải cùng Yến Kha đứng đợi bên ngoài cửa Sinh của Cửu Cung Mê Ngục, còn đang bàn tính xem nếu Hạ Tư Mộ không đưa được người ra thì nên kiếm cớ gì để đối phó với đám quỷ điện chủ kia, thì liền thấy Hạ Tư Mộ dẫn theo thiếu niên bước ra. Tâm đuốc của Hạ Tư Mộ, vậy mà thực sự có hai ngọn lửa!
Khương Ngải thực sự kinh ngạc, thầm nghĩ mệnh cách của thiếu niên này thật cứng cỏi.
Thế nhưng đã vào Cửu Cung Mê Ngục, sao có thể không tổn hao chút gì? Từ khi thiếu niên ra ngoài đến nay vẫn luôn hôn mê, không ngừng nói sảng, toàn thân túa mồ hôi lạnh. Vị đại phu mà Khương Ngải tức tốc mời về chẩn đoán hắn sốt cao không dứt, nhưng trên người lại không có vết thương nào, nguyên nhân phát bệnh đến từ tâm.
Cũng không biết thiếu niên này đã thấy gì khi lạc trong Cửu Cung Mê Ngục.
Đây mới là phiền toái lớn. Bệnh trên người còn dễ trị, bệnh trong lòng thì khó hơn lên trời. Cả đám quỷ trong thành này, ai mà không có tâm bệnh? Bản thân còn chưa trị xong, nói gì đến trị cho người khác, ngay cả đại phu y thuật cao minh kia cũng đành bó tay. Khương Ngải thầm nghĩ, đúng là phí tiền.
Đứa nhỏ này, nói thế nào cũng coi như vì cứu nàng ta mà gặp nạn, thế nên Khương Ngải thường xuyên đến thăm hắn. Trong khoảng thời gian này, Hạ Tư Mộ không mở triều hội, chuyển nơi xử lý công vụ từ đại điện sang phòng đứa nhỏ này. Lần nào Khương Ngải tới cũng thấy Hạ Tư Mộ đang bình thản ngồi một bên xem sổ con, còn thiếu niên nằm trên giường bệnh thì tái nhợt mặt mũi, nhíu mày thật chặt.
Dường như hắn bị mắc kẹt trong cơn ác mộng, thỉnh thoảng sẽ nắm chặt chăn, muốn phát ra tiếng kêu, nhưng giọng nói kia đã bị nghẹn lại trong cổ họng, chẳng khi nào rõ âm cả. Khương Ngải cẩn thận nhìn rõ, cảm thấy hình như hắn đang cầu cứu.
Chuyện gì đã xảy ra với đứa trẻ xinh đẹp này, ngay cả cầu cứu cũng không phát ra tiếng, làm người ta đau lòng một cách kỳ lạ.
Có mấy lần, nàng ta nghe đứa trẻ này rốt cuộc cũng phát ra được một tiếng rõ ràng và dễ hiểu, đều là gọi
"Hạ Tư Mộ"
. Mỗi lần như thế, Hạ Tư Mộ sẽ buông cuốn sổ con, đi đến bên cạnh hắn, nắm lấy tay hắn, đan mười ngón tay vào nhau. Đứa nhỏ này lập tức an tâm mà giãn mày, bình tĩnh một lúc lâu. Thi thoảng, Hạ Tư Mộ sẽ giúp hắn lau mồ hôi, hoặc là giúp hắn chỉnh lại quần áo xộc xệch.
Có một lần, Hạ Tư Mộ ngây ngẩn nhìn bọn họ nắm tay, sau đó chợt như hiểu ra mà nói:
"Vậy mà hắn lại động lòng vì cái này sao."
Khương Ngải lập tức tò mò hỏi:
"Động lòng? Vì cái gì?"
"Tay đứt ruột xót."
Hạ Tư Mộ cho Khương Ngải một câu trả lời mà nàng ta chẳng hiểu gì cả. Khương Ngải biết đây thật sự không phải lúc để truy hỏi, chỉ khuyên nhủ:
"Ta thấy đứa nhỏ này khá xinh đẹp, cũng thật lòng với ngươi. Trước khi tâm đuốc tắt, hắn có nói với ta, nếu hắn có thể sống sót ra ngoài thì muốn ta kể cho hắn nghe về quá khứ của ngươi. Hay là ngươi nhận hắn làm tình lang đi? Ta thấy mấy người ngươi gặp trước kia đều
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền