ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bạch Nhật Đề Đăng

Chương 57. Gặp lại

Chương 57: Gặp lại

Dường như Đoạn Tư không cảm thấy lời này của mình có vấn đề gì, hắn tựa lưng vào ghế ngồi, lười nhác nói: “Mấy năm ta vừa quay lại Nam Đô, Tĩnh Nguyên suốt ngày tam ca ơi tam ca à, cái này cũng tốt, cái kia cũng tuyệt, khen không trùng một câu nào – nhưng đó đều không phải khen ta. Chị dâu ta nói nàng ấy quá yêu anh trai, nhưng ta thấy người nàng yêu không phải anh trai mà là ngươi.”

Phương Tiên Dã giơ tay chỉ vào Đoạn Tư, cảnh cáo: “Đoạn Thuấn Tức, ngươi lại muốn làm gì?”

Nhiều năm qua, hắn đã nhìn rõ Đoạn Tư là một tên sốc nổi điên cuồng, Đoạn Tư mà điên lên thì đừng nói là tự bóc trần thân phận, ngay cả tạo phản hắn cũng tin hắn dám làm.

Đoạn Tư mỉm cười bẻ ngón tay Phương Tiên Dã xuống, nói: “Nếu ngươi cũng thích em gái ta, ta cảm thấy chưa chắc không thể kết thành một đoạn lương duyên.”

Phương Tiên Dã lập tức bác bỏ: “Ngươi đang nói mê sảng cái gì vậy. Ngươi là Đoạn gia phái Đỗ Tương, ta là môn khách Bùi quốc công, trong mắt người đời chúng ta là tử địch, đây cũng là điều chúng ta cần làm. Nếu ta cưới em gái ngươi thì ra cái gì? Còn nữa, nếu ngươi không kể chuyện bảy năm ở Đại Châu cho nàng ấy nghe, nàng ấy nhất định không thể nào chấp nhận ta, dựa vào tính cách của nàng ấy, nếu đã biết những việc này thì sao có thể giấu được? Ngươi muốn hại chết nàng ấy?”

Đoạn Tư chăm chú nhìn Phương Tiên Dã một lát, cười khẽ một tiếng: “Nói nhiều lý do như vậy, thế nhưng không có một câu nào là không thích nàng ấy.”

Phương Tiên Dã nhất thời cứng họng, hắn khẽ cắn môi, quay đầu đi uống ước hạ hoả.

Đoạn Tư hiếm khi không thừa thắng xông lên, hắn rũ mắt im lặng, theo tiếng tỳ bà thanh thúy nổi lên, Lạc Tiện cô nương cất giọng ngâm nga giai điệu: “Người dạy ta thu lại mối hận, xoá đi dỗi hờn, ăn năn hối lỗi, thay đổi tính tình, thương dòng nước chảy, ngoảnh nhìn bể khổ, sớm ngộ nhân quả…” Giọng ca nhẹ nhàng da diết không ngừng.

Cuối cùng hắn cũng mở miệng, nhẹ giọng nói: “Phương Cấp, ta thích một cô nương.”

Chén trà của Phương Tiên Dã đụng vào bát trà, vang lên tiếng “cạch” nhỏ. Hắn hơi hiểu ra mà nhìn về phía Đoạn Tư, quan sát một lúc rồi mới nói: “Xem ra nàng không thích ngươi?”

Đoạn Tư lắc đầu, không biết là muốn nói “Không thích” hay là “Không biết”.

“Nàng không cùng ngươi về Nam Đô?”

“Không, nàng về nhà rồi.”

Đây không giống Đoạn Tư, Phương Tiên Dã có chút kinh ngạc nghĩ.

Dựa vào tác phong hành sự của Đoạn Tư, từ trước đến nay hắn am hiểu nhất là thắng vì đánh bất ngờ, bám riết không tha, thứ không thiếu nhất chính là thủ đoạn, việc không thể nhất chính là hiểu lòng người, chuyện nắm chắc ba phần cũng muốn làm thành mười phần.

Chỉ nghe Đoạn Tư thở dài một tiếng: “Gia cảnh của nàng rất tốt, lại là con gái duy nhất, nếu muốn ở bên nhau thì ta phải ở rể mới được.”

Phương Tiên Dã lại bị sặc trà đến nỗi ho khan.

Đoạn Tư quay đầu lại nhìn hắn, trong mắt hàm chứa ý cười như có như không, hắn trấn an Phương Tiên Dã: “Ngươi yên tâm, ta bị nàng từ chối rồi. Ở trong mắt nàng, đừng nói Đoạn gia Nam Đô, Đại Lương hoặc là cả thiên hạ cũng chẳng là gì cả.”

Dừng một chút, Đoạn Tư tiếp: “Tiên Dã, ngươi cũng cảm thấy trên đời này không có ai không thể rời xa người nào đó, cũng không có ai không có người nào là không được, đúng không?”

Mắt Phương Tiên Dã giật giật,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip