Chương 59: Đính hôn
Hòa Gia Phong Di trời sinh cơ thể yếu đuối mong manh, lại có một cái miệng hễ mở ra là nói không ngớt, tựa như toàn bộ sức lực đều hiến dâng cho cái lưỡi ba tấc của hắn ta vậy, đường đường là quốc sư mà lại lắm mồm như mấy tên thần côn.
Lúc này quả nhiên hắn ta chỉ ngừng được một lát, vừa rẽ qua một con hẻm là lại bắt đầu thao thao bất tuyệt:
"Mấy tháng trước ngài nhờ ta đi tra gia sản của hắn, tra đến một đoạn thời gian đột nhiên lại không có tin tức nữa. Lần này hắn hồi triều, ta gặp hắn, ha, quỷ khí trên người hắn nặng như gì ấy, còn kết chú với ngài nữa chứ. Ta thắc mắc rất lâu, vừa rồi thấy hắn bắt lấy ngài mới hiểu ra, đó hoàn toàn là bốn chữ khổ sở vì tình to đùng."
Hạ Tư Mộ ngước mắt nhìn người đi đường tấp nập, nếu không phải không muốn gây khủng hoảng không cần thiết thì bản cô nương đã lập tức khiến tên Hòa Gia Phong Di này biến mất trước mắt rồi.
Sao đường về phủ quốc sư lại xa xôi đến vậy?
"Đương nhiên, việc này tất nhiên không liên quan gì đến ta. Ta thấy dáng vẻ mặt không đổi sắc ban nãy của ngài, hẳn là từ chối hắn rồi, vậy thì cũng chẳng liên quan gì đến ngài cả. Ta thấy hắn và cô nương trên lầu kia là kim đồng ngọc nữ, vô cùng xứng đôi, trò chuyện với nhau rất vui vẻ, đại khái là lưỡng tình tương duyệt rồi, ta nghĩ hắn sẽ quên lão bà hơn bốn trăm tuổi… kinh nghiệm phong phú như ngài, ngả vào vòng tay của giai nhân nhanh thôi."
Hòa Gia Phong Di còn chưa dứt lời, cây gậy trong tay đã biến mất vào không khí, hắn ta lảo đảo một chút, sau đó bị cây gậy dí vào cổ.
Hạ Tư Mộ cầm gậy chống chỉ vào hắn ta, cười nói:
"Ngươi lặp lại lần nữa xem?"
Hòa Gia Phong Di ngoan ngoãn nói:
"Lão tổ tông, ngài phải nghe lời thật lòng nha."
"Ngươi nói thật chỗ nào?"
"Có chỗ nào không phải thật? Ngài không hơn bốn trăm tuổi sao?"
"Rõ ràng bọn họ vừa mới quen biết, xa lạ khách sáo, ngươi lại cố ý gọi ta lại đây thêm mắm thêm muối buôn chuyện, ai dạy ngươi thành bà tám vậy?"
Hòa Gia Phong Di chợt ngộ ra, bảo:
"Ây da, bọn họ không phải lưỡng tình tương duyệt, hóa ra đây mới là vấn đề mấu chốt."
"..."
Hòa Gia Phong Di búng tay một cái, cây gậy chống kia lại trở về tay hắn ta, hắn ta chống gậy cảm thán:
"Lão tổ tông, sao có thể cướp đồ của người bệnh thế chứ?"
Hạ Tư Mộ nghĩ, có lẽ mấy đời trước Hòa Gia Phong Di bị nàng ăn hồn hỏa nên đời này tới tìm nàng đòi nợ đây mà.
Nàng ngoài cười nhưng trong không cười nói:
"Đùa hay lắm, xem ra ngươi đã làm tốt những chuyện đã giao cho ngươi rồi nhỉ? Nếu ngươi không bắt được Kỵ Quỷ Điện Chủ, ta sẽ triệu tập quỷ binh quay lại hoàng cung lục soát tìm cho ra nó."
Hòa Gia Phong Di lập tức sửa lại vẻ mặt nghiêm túc, nghiêng ô về hướng nàng, nói:
"Không được không được. Quan hệ giữa ta và ngài là quan hệ cá nhân, dù sao ta cũng là quốc sư ăn lương nhà nước, xơi bổng lộc của con người, nếu thả một đám quỷ tới Nam Đô thì chẳng phải là quốc sư ta đây lơ là nhiệm vụ sao? Ngài yên tâm, ta đã biết nó ở đâu rồi."
"Nếu đã biết thì còn chờ gì nữa?"
"Lão tổ tông ơi, nơi này là Nam Đô, là trái tim của Đại Lương, là nơi người phàm có mối quan hệ rắc rối phức tạp nhất trên thế gian. Rút dây động rừng, nơi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền