ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bạch Nhật Đề Đăng

Chương 62. Tỉnh Ngạn

Chương 62: Tỉnh Ngạn

Đoạn Tư đã sớm liệu trước được rằng Đại Lý Tự khanh Tỉnh Ngạn nhất định sẽ tìm đến hắn. Khi thiệp mời vừa được đưa tới, hắn liền thu dọn sơ qua rồi cưỡi ngựa thẳng đến phủ Tỉnh Ngạn. Đến trước cửa phủ, khi hắn vừa xoay người xuống ngựa, Tỉnh Ngạn đã khoác bộ quan phục tay thụng màu tím thêu khổng tước, đứng trong đình viện đánh giá hắn. Ánh mắt ông ta sắc bén như ưng, tựa hồ muốn nhìn thấu lớp da thịt, thấu tận đáy lòng hắn.

Tỉnh Ngạn năm nay đã ngoài ba mươi, huynh trưởng của ông ta lại là phò mã của An Lạc công chúa - người được Hoàng Thượng sủng ái nhất. Có tầng quan hệ này, Tỉnh gia mới có thể tự tin không bị ràng buộc bởi bất kỳ đảng phái nào. Mấy năm nay, ông ta nổi danh là Đại Lý Tự khanh thiết diện vô tư, nhìn thấu mọi chuyện, bác bỏ và phúc thẩm rất nhiều vụ án của Hình Bộ, chưa từng bị qua mắt.

Ánh mắt từng nhìn thấy vô số lòng dạ đạo tặc, tù phạm như vậy, nhưng Đoạn Tư lại không hề né tránh, mà tiếp nhận ánh mắt đánh giá của Tỉnh Ngạn. Hắn hành lễ một cách tự nhiên:

"Chào Tỉnh đại nhân, vãn bối đến như đã hẹn."

Giao tình giữa hắn và Tỉnh Ngạn không sâu sắc mấy. Lần gặp mặt trước là trong yến hội trung thu trước khi hắn rời khỏi Nam Đô, hắn và Tỉnh Ngạn đánh một ván cờ. Ván cờ chưa kết thúc thì yến hội đã tàn. Hôm nay, Tỉnh Ngạn lấy cớ muốn chơi nốt ván cờ dang dở kia để mời hắn đến phủ.

Tỉnh Ngạn nhìn sâu vào mắt hắn, nhàn nhạt nói:

"Mời Đoạn đại nhân."

Bọn họ ngồi vào thư phòng của Tỉnh Ngạn. Trên thư án quả nhiên đã bày sẵn ván cờ còn chưa kết thúc lúc ấy, thế cờ đen trắng đan xen nhau không sai một ly. Đoạn Tư nhìn thoáng qua ván cờ kia không khỏi buồn cười, nghĩ tới Tỉnh Ngạn đã sớm nhớ kỹ ván cờ này, hóa ra là thực sự muốn chơi nốt ván cờ này với hắn. Chỉ là, đột nhiên xảy ra chuyện án tham ô của Mã Chính, nên việc đánh cờ còn xen lẫn một vài mục đích khác.

Đoạn Tư đặt một quân cờ xuống, chậm rãi nói:

"Tỉnh đại nhân mặc quan phục, chắc là vừa mới từ Đại Lý Tự về. Đại nhân bận rộn công vụ như thế mà còn nhớ ván cờ với ta, ta thực sự rất vinh hạnh."

Tỉnh Ngạn cũng đặt xuống một quân, nói:

"Nghe nói Đoạn tướng quân trên chiến trường sát phạt quyết đoán, anh dũng vô song. Trước kia Tỉnh mỗ còn cho rằng Đoạn tướng quân chỉ là văn thần, bây giờ quả thực là phải lau mắt mà nhìn."

Đoạn Tư ngước mắt nhìn về phía Tỉnh Ngạn, nói:

"Tỉnh đại nhân, ngài không ngại đi thẳng vào vấn đề chứ? Nếu đã mời vãn bối lại đây, hẳn không chỉ để đánh cờ thôi đi?"

Tỉnh Ngạn bèn đi thẳng vào chủ đề:

"Việc Tôn Thường Đức phản cung, vụ án tham ô của Mã Chính, Đoạn tướng quân có nghe nói chưa?"

"Đã có nghe qua."

"Gã ta thú nhận mình đã chịu sự sai sử của người khác để bôi nhọ Binh Bộ Tôn đại nhân và Thái Bộc Tự Lý đại nhân. Gã ta nói người sai sử gã ta chính là Đoạn tướng quân ngươi."

Tầm mắt Đoạn Tư vẫn dừng lại trên ván cờ. Nghe vậy, hắn cười ha ha, như cảm thấy hoang đường:

"Ta sai gã ta? Ta chỉ là một người trẻ tuổi mới vào đời, gót chân còn đứng chưa vững mà dám làm loại chuyện này? Gã ta coi trọng ta quá."

"Ba ngày sau trung thu năm ngoái, gã ta vô tình rơi xuống nước khi đi qua cầu Lãm Thanh vào ban đêm, là ngươi cứu gã ta."

"Không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip