Chương 73: Triều đình
[Edit: Ys]
Đính chính: Trong các chương trước, ta có nhắc đến vụ tham ô mã chính. Xin đính chính lại, mã chính ở đây không phải tên riêng, mà để chỉ việc quản lý các vấn đề về chăn nuôi, huấn luyện, sử dụng và mua bán ngựa của triều đình thời xưa. Ta sẽ sửa lại lỗi ở các chương trước. Xin lỗi và cảm ơn chư vị!
Mặt trời ló dạng đằng Đông, ánh nắng vàng chói mắt xuyên qua tầng mây và sương mù, chiếu rọi lên những mái nhà cao thấp ở Nam Đô, lại xuyên qua khung cửa sổ hé mở, soi sáng căn phòng tối tăm.
Mái tóc Lạc Tiện được nha hoàn phía sau búi thành kiểu Viên Kế trang trọng, cài vài cây trâm ngọc thanh nhã. Nàng thoáng nhìn tia nắng sớm chiếu qua ô cửa sổ, biết thời gian đã tới. Thế là nàng gom hết những món trang sức châu báu hoa lệ trên bàn vào hộp trang sức, xoay người giao cho nha hoàn Hiểu Vân phía sau, bảo:
"Tặng cho ngươi, còn cả những đồ vật trong phòng này nữa, sau này đều là của ngươi."
Hiểu Vân ngơ ngác ôm hộp trang sức nặng trịch, mặt đầy vẻ bối rối và khó hiểu.
Lạc Tiện đứng dậy, chỉnh trang lại quần áo màu xanh đen của mình. Sau khi nhúng tay vào thau đồng rửa sạch, nàng lấy nén nhang trong ngăn tủ ra, thắp cho những bài vị trong phòng. Hương khói lượn lờ, phả vào khuôn mặt thanh tú của nàng. Đó là đôi mắt lúc nào cũng mang ý cười dịu dàng, đôi mắt được vô số quý nhân quan lại xem là mỹ lệ, chất chứa hết thảy phiền não chốn hồng trần.
Nhưng bây giờ đôi mắt ấy đã không còn nụ cười dịu dàng, tình ý miên man quen thuộc nữa, mà phảng phất như sương khói lượn lờ nơi núi xa.
Nàng cầm nén nhang trong tay, chậm rãi quỳ xuống, cúi lạy bài vị trước mặt. Nàng thấp giọng nói:
"Cha, con gái phải đi rồi."
Hiểu Vân ngơ ngẩn nhìn Lạc Tiện, nhỏ giọng hỏi:
"Lạc Tiện cô nương, người muốn đi đâu?"
Lạc Tiện không trả lời, nàng bước đến trước lư hương, cắm nén nhang. Dưới lầu truyền đến tiếng huyên náo, cửa phòng bị mở toang ra, gã sai vặt đầu đầy mồ hôi, thở hổn hển nói:
"Lạc Tiện cô nương... Dưới lầu có xe ngựa tới đón cô... Là... Là trong cung tới."
Hiểu Vân giật mình, Lạc Tiện lại chỉ bình tĩnh gật đầu. Nàng cầm túi đồ đi ra khỏi phòng, dừng lại ở cửa một lúc, quay đầu lại nói với Hiểu Vân:
"Về nhà, về Lạc Châu."
Chính điện, quần thần dự thính, lâm triều.
Lạc Tiện đứng ngoài cửa điện cao lớn chờ, nghe thấy nơi trang trọng uy nghiêm nhất trên đời truyền đến tiếng thảo luận và cãi cọ, quần áo màu son đan xen, cùng các hoa văn phân phẩm cấp đủ màu sắc. Giữa tầng tầng lớp lớp quần áo đỏ thắm đó, có người không một dấu vết quay đầu nhìn ra ngoài cửa, đối diện với nàng, chỉ trong giây lát rồi thu lại nụ cười nhạt.
Tam công tử Đoạn gia, Đoạn Tư, Đoạn tướng quân.
Lạc Tiện nhớ tới cuối năm thứ hai quen biết Đoạn Tư, hắn tới Ngọc Tảo lâu mượn danh nghĩa uống rượu để lấy tình báo từ tay nàng như thường lệ. Hắn cầm chén rượu quơ quơ, đột nhiên hỏi nàng, Lạc cô nương có muốn về lại Lạc Châu không?
Lạc Châu sớm đã rơi vào tay địch, nô gia có muốn về cũng không thể nào.
Nếu Lạc Châu được thu phục thì sao?
Nếu Lạc Châu được thu phục khi nô gia còn sống, nô gia nhất định sẽ trở về Lạc Châu, truy điệu tổ tiên, tinh luyện Thiên Lạc, trục xuất quân thù.
Đoạn Tư cười rộ lên, vị công tử này xưa nay luôn thích cười, nói chưa đến hai câu đã
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền