ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bạch Nhật Đề Đăng

Chương 75. Cảnh đêm

Chương 75: Cảnh đêm

Đoạn Tĩnh Nguyên giật mình, nàng nhỏ giọng hỏi:

"Ta hỏi ngươi một lần nữa, ngươi là Hạ cô nương sao? Là Hạ cô nương cách đây vài ngày đã ở trong Đoạn phủ chúng ta, cùng ta đi xem mã cầu, là Hạ cô nương mà ca ca ta thích kia sao?"

Hạ Tư Mộ gật gật đầu.

Đoạn Tĩnh Nguyên nuốt nước miếng, tiếp tục mở miệng:

"Ngươi là... Quỷ nguỵ trang thành người, chứ vẫn là... quỷ, đúng không?"

Hạ Tư Mộ lại gật đầu.

Bàn tay cầm cuộn tranh siết chặt lại, Đoạn Tĩnh Nguyên nói:

"Hôm nay ngươi cứu ta, đại ân đại đức này suốt đời khó quên, nhưng Hạ cô nương... Ngươi có thể nào buông tha ca ca ta không? Ca ca ta là người tốt, hắn chưa từng làm chuyện xấu, cũng không giết người tốt nào cả, ngươi đi đòi mạng người khác đi!"

Hạ Tư Mộ nghe vậy nhịn không được phì cười, nàng quay đầu lại nói:

"Ta không đòi mạng ca ca ngươi, mối quan hệ giữa ta và hắn, phải nói là người yêu nhỉ? Thực sự là người yêu."

Đoạn Tĩnh Nguyên ngây người, như thể trông thấy vở kịch người quỷ yêu nhau sinh động.

"Còn về chuyện bảo ta buông tha hắn, ngươi nên nói với ca ca ngươi, chỉ cần hắn đồng ý, ta không có ý kiến gì cả. Có điều, ca ca ngươi đã biết chuyện ta là quỷ từ sớm rồi."

Đoạn Tĩnh Nguyên nghĩ, đây quả thực là kịch bản cũ rích.

Nơi này cách Đoạn phủ khá xa, vì vậy Hạ Tư Mộ mang theo Đoạn Tĩnh Nguyên ngồi trên đèn Quỷ Vương bay qua bầu trời Nam Đô, đi về Đoạn phủ. Màn đêm buông xuống, đèn đuốc rực sáng, Đoạn Tĩnh Nguyên thận trọng ngồi trên thân đèn, vừa sợ hãi vừa kinh ngạc nhìn phố phường quen thuộc và pháo hoa tại nhân gian. Vô số người tới tới lui lui, từng hàng đèn thắp sáng nhân gian hệt như dải ngân hà.

Nàng nhỏ giọng tán thưởng. Đột nhiên thân đèn xóc nảy nhẹ, nàng không khỏi hoảng loạn nắm lấy tay Hạ Tư Mộ, rồi lại sợ hãi buông ra ngay.

Hạ Tư Mộ quay đầu liếc nhìn nàng một cái rồi quay mặt đi:

"Không để ngươi ngã xuống đâu."

Đoạn Tĩnh Nguyên do dự trong chốc lát, bảo:

"Tay ngươi lạnh quá."

"Ta là người chết, tất nhiên là lạnh."

Đoạn Tĩnh Nguyên nhìn sườn mặt Hạ Tư Mộ trong gió, lại ngoảnh nhìn mặt đất xa xôi bên dưới, cẩn thận vươn tay kéo tay áo Hạ Tư Mộ.

Hạ Tư Mộ nhìn thoáng qua bàn tay nắm tay áo mình, nàng khẽ bật cười, không nói gì.

"Hạ cô nương, vì sao ngươi lại muốn cứu ta?"

"Ta chỉ chết thôi, chứ không phải là không có lương tâm. Dẫu sao ngươi cũng đã dẫn ta du ngoạn nhiều ngày ở Nam Đô, dạy ta màu sắc, bảo vệ ra trước mặt Ngô Uyển Thanh, hơn nữa ngươi còn là muội muội của Đoạn Tư."

Đoạn Tĩnh Nguyên có chút hoang mang, mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay đều khiến nàng không hiểu nổi, nàng hỏi:

"Tất cả quỷ đều ôn nhu như ngươi sao?"

Lần này Hạ Tư Mộ quay đầu lại, vết máu trên mặt nàng còn chưa lau, ánh mắt nghiêm túc. Cái loại khí tức đáng sợ khiến người ta bất giác liên tưởng đến tử vong lại vọt tới, Đoạn Tĩnh Nguyên khẽ run.

"Dù sói có cứu cừu trăm lần, sói vẫn là sói, cừu vẫn là cừu, đây là lẽ thường từ xưa đến nay không hề thay đổi. Người không nên đặt kỳ vọng quá cao vào quỷ, quỷ tốt cũng vậy, quỷ xấu cũng thế, người sống gặp phải thì nên chạy trốn."

Đoạn Tĩnh Nguyên chợt phân vân không biết mình có nên rút cái tay đang kéo áo nàng về hay không.

"... Bất kể nói thế nào, ngươi là quỷ, ca ta là người, người quỷ không chung đường, ta sẽ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip