Chương 82: Suy yếu
Trầm Anh ngây người nhìn cảnh tượng trước mặt. Trời đất bao la, thảo nguyên bất tận, chân trời đỏ rực ánh chiều tà, mặt trời phản chiếu trên mặt hồ. Vừa rồi Hàn Lệnh Thu và Đoạn Tư đã cho hắn xem một màn quyết đấu tuyệt luân khiến người ta phải nín thở ngay tại nơi này. Hắn không nghe thấy Đoạn Tư và Hàn Lệnh Thu nói gì, bây giờ Hàn Lệnh Thu lại buông Đoạn Tư ra, chậm rãi thụp xuống ôm đầu khóc.
Trầm Anh chưa từng thấy Hàn đại ca khóc. Trong ấn tượng của hắn, Hàn Lệnh Thu là một tiền bối trầm tính kiệm lời, kiên cường mà nghiêm túc, vóc người cao lớn như thể không bao giờ bị khuất phục.
Nhưng hiện giờ toàn thân hắn run rẩy, giống như tìm được lối ra sau nửa tháng tăm tối, ánh chiều tà đỏ rực phun trào bao phủ lấy hắn.
Trầm Anh vừa định hỏi chuyện này là thế nào thì đột nhiên cảm nhận được bên cạnh có người, hắn kinh ngạc quay đầu thì thấy Hạ Tư Mộ. Nàng mặc váy đỏ chắp tay sau lưng nghiêm túc nhìn cảnh trước mắt, ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của nàng, dường như nàng cũng trở nên ấm hơn nhờ hoàng hôn.
"Tiểu tiểu thư tỷ? Tỷ tới lúc nào vậy?"
Hạ Tư Mộ vẫn nhìn hai người kia, trả lời:
"Không sớm cũng không muộn."
Đoạn Tư ngồi xổm xuống đỡ vai Hàn Lệnh Thu, Hàn Lệnh Thu ngước mắt nhìn hắn, Đoạn Tư bèn híp mắt cười, giống như khi hắn ở Thiên Tri Hiểu, lại giống như lúc hắn còn là tướng quân của Hàn Lệnh Thu.
"Ngươi đã sớm không còn là ngươi trong quá khứ nữa rồi. Nếu ngươi vẫn vậy thì vừa rồi sẽ giết ta không chút ngần ngại. Hơn nữa ngươi từng học súc cốt công, nhà lao kia của ta không giam nổi ngươi, thế mà nửa tháng qua ngươi vẫn không chạy trốn."
Hàn Lệnh Thu khóc thảm thiết, hắn nhìn Đoạn Tư một lát rồi cười khổ lắc đầu.
Hắn không phải bản thân khi còn ở Thiên Tri Hiểu, nhưng cũng chẳng phải Hàn Lệnh Thu. Hắn vẫn chưa nghĩ kỹ, hắn cũng không biết bao lâu nữa mới nghĩ kỹ được.
Đoạn Tư im lặng trong chốc lát rồi vỗ vỗ vai hắn, nói:
"Lệnh Thu, ngươi có thể đồng ý với ta nhất định không đến Đan Chi, tuyệt đối không nghe lệnh Đan Chi không?"
Hàn Lệnh Thu chậm rãi gật đầu, trịnh trọng nói: "Được."
Đoạn Tư đứng lên, nói:
"Ta cũng không ép ngươi ở lại, ngươi đi đi. Chúng ta mới hơn hai mươi, đời còn dài lắm, có rất nhiều thời gian để suy nghĩ rõ ràng. Lệnh Thu, không cần sợ hãi, từ từ thôi."
Hắn vươn tay về phía Hàn Lệnh Thu:
"Đứng lên đi."
Mắt Hàn Lệnh Thu lấp loé, vô số hồi ức lướt qua như cát bụi lắng đọng vào giờ phút này, Đoạn Tư dưới ánh hoàng hôn đỏ rực. Dường như hắn có thể khẳng định, ở cái tuổi hai mươi mấy của cuộc đời, lúc này đây là thời điểm mà hắn hâm mộ Đoạn Tư nhất.
Hắn vươn tay nắm lấy tay Đoạn Tư, sau đó được Đoạn Tư kéo đứng dậy. Đoạn Tư nói với hắn hẹn gặp lại, Hàn Lệnh Thu.
Hắn nói cảm ơn, bảo trọng, Đoạn soái.
Hàn Lệnh Thu đi rồi, dưới ánh hoàng hôn đi càng lúc càng xa, biến thành một chấm nhỏ rồi biến mất, không mang theo gì cả.
Suốt đoạn đường đỡ Đoạn Tư về doanh trướng, Trầm Anh cứ muốn nói rồi lại thôi, hắn rất muốn hỏi rốt cuộc giữa Hàn Lệnh Thu và Đoạn Tư đã xảy ra chuyện gì, nhưng lại cảm thấy không đúng lúc lắm, có vẻ như tam ca của hắn cũng không muốn nói.
Huống hồ Hạ Tư Mộ vẫn còn đi bên cạnh lạnh mặt không nói lời nào, khiến Trầm Anh cảm thấy gió
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền