Chương 87: Tỉnh lại
Lúc Đoạn Tư mở mắt ra, ánh nắng ban mai rọi vào khiến hắn hơi nhức mắt. Nhưng cơn đau ấy chẳng mấy chốc đã bị sự đau đớn khắp thân thể, đặc biệt là vùng ngực, quét sạch. Giờ đây chỉ còn lại cảm giác vô cùng nhẹ nhàng, gần như có thể bỏ qua. Mấy năm nay, ngũ quan của hắn đã dần mất đi, cảm giác đau đớn đối với hắn cũng không còn mãnh liệt như trước nữa. Vết thương trước kia phải cắn răng mới chịu đựng được, bây giờ lại thấy cũng chẳng hề gì.
Một vài ký ức chậm rãi hiện về trong đầu hắn. Hắn nhớ lại tiếng vó ngựa hỗn loạn trong đêm tối, mũi tên bay tới, kẻ địch ở bên sườn núi, bị bao vây rồi đột phá vòng vây. Ký ức cuối cùng dừng lại ở hình ảnh mũi tên bắn thẳng đến. Hắn giơ tay sờ vào băng gạc trên ngực mình, đại khái đoán được vết thương ở chỗ này.
Đúng là hung hiểm, hình như đám người này nhằm vào hắn.
Hắn quay đầu định gọi Trầm Anh thì thấy bóng dáng nữ tử ngồi trong phòng. Nắng sớm xuyên qua cửa giấy chiếu vào mặt đất giữa hai người, nàng mặc chiếc váy đỏ thẫm, ngồi trong góc tối, nhìn hắn qua lớp bụi lượn lờ. Khí chất trên người nàng dường như khác với mọi ngày.
Đoạn Tư thầm nghĩ không ổn, chẳng phải Tư Mộ nói trong khoảng thời gian này sẽ không tới tìm hắn sao?
Thấy hắn tỉnh lại, Hạ Tư Mộ vẫn không nói gì.
Đoạn Tư hơi chột dạ gọi: "Tư Mộ?"
Nàng ở góc tối, không nhìn rõ nét mặt, im lặng một lúc lâu mới mở miệng:
"Ngươi bị vây khốn ba ngày."
"A, chuyện đó là..."
"Suốt ba ngày. Vì sao ngươi không xin ta giúp đỡ?"
Giọng Hạ Tư Mộ cực kỳ bình tĩnh, Đoạn Tư không đoán được cảm xúc của nàng, chỉ cảm thấy có lẽ nàng đang giận. Hắn bèn cố sức nặn ra một nụ cười, nói:
"Thắng bại là chuyện thường tình nhà binh, đây cũng chẳng phải lần đầu ta bị vây hãm. Nếu lần nào cũng gọi nàng đến, chỉ e nàng sẽ không chịu được bao lâu."
Hạ Tư Mộ không đáp lại, trong lúc nhất thời, căn phòng trở nên yên tĩnh, ngay cả tiếng côn trùng kêu ngoài cửa sổ cũng có vẻ ồn ào.
Đoạn Tư bắt đầu bất an, hắn tiếp tục nói:
"Hơn nữa, nếu nàng muốn cứu thì cũng chỉ cứu một mình ta, cùng lắm là dẫn theo Trầm Anh. Ta là thống soái một quân, không thể nào bỏ binh mà đi được, đúng không?"
Hắn nói rồi dùng cánh tay chống cơ thể, cố hết sức muốn ngồi dậy. Trong khoảnh khắc này, Hạ Tư Mộ đột nhiên di chuyển. Nàng đứng lên, lắc mình xuất hiện bên cạnh Đoạn Tư, váy đỏ tung bay trong nắng sớm. Nàng ngồi lên hông Đoạn Tư, đè vai ấn hắn trở lại giường.
Đoạn Tư giật mình, ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Tư Mộ. Lúc này hắn mới phát hiện hai mắt nàng đen nhánh, trên người tràn ngập quỷ khí. Bình thường nàng vẫn luôn chú ý thu hồi quỷ khí khi xuất hiện bên hắn, hôm nay lại hoàn toàn khác.
"Ta... Nói gì sai sao?"
Đoạn Tư cảm thấy hình như có gì đó không đúng.
Hạ Tư Mộ chậm rãi cúi người, mái tóc dài lạnh lẽo vương lên sườn mặt hắn. Màu đen trong mắt nàng lui đi, trở thành hai lòng đen trắng rõ ràng như bình thường. Nàng khẽ cười, nói:
"Ngươi không nói sai gì cả. Cẩn thận ngẫm lại thì, ngươi chưa bao giờ gọi ta vào lúc thật sự cần cả."
Trong lúc Đoạn Tư chưa hiểu gì, nàng đột nhiên cúi đầu hôn môi hắn. Nụ hôn này không có dịu dàng, nàng hôn rất mãnh liệt, cạy mở môi hắn, cuốn lấy lưỡi hắn dây dưa. Hắn bị ép ngẩng đầu lên,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền