Chương 90: Tiến quân
Vài ngày sau, Kỷ vương không nhịn được nữa mà suất binh tấn công Nam Đô. Cháy nhà mới ra mặt chuột, đao thật kiếm thật đánh một trận long trời lở đất với Túc vương. Nam Đô đại loạn, tiếng chém giết rung trời, bá tánh trăm họ đều đóng cửa cố thủ, Phương Tiên Dã cũng bị vây trong chùa Kim An, chỉ đành ngày ngày hầu hạ bên cạnh Hoàng Thượng.
Hoàng Thượng quả thật là nỏ mạnh hết đà, nhưng vẫn cố gắng gượng chút hơi tàn, chờ hai đứa con của mình đánh nhau lưỡng bại câu thương, rồi xuất hiện giáng một đòn quyết định.
Phương Tiên Dã cùng Triệu công công tận tâm chăm sóc Hoàng Thượng. Tùng Vân đại sư am hiểu kỳ hoàng chi đạo, ngày nào cũng tới bắt mạch bốc thuốc.
Một buổi chiều nọ, Hoàng Thượng tỉnh lại từ cơn hôn mê, mê mang nhìn ra bóng cây ngoài cửa sổ, đột nhiên nói với Phương Tiên Dã:
"Trước đây Phương ái khanh nói mình mồ côi từ nhỏ, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?"
Phương Tiên Dã hơi bất ngờ, hắn ta hành lễ cung kính tâu:
"Khởi bẩm Hoàng Thượng, khi thần còn bé, gia đình gặp phải trận hạn hán mất mùa. Một nhà năm người thì chết đói hết ba người trên đường chạy nạn, phụ thân bán thần cho một nhà phú hộ làm đầy tớ, về sau thần lại bị mua đi bán lại nhiều lần. May mắn gặp được một vị tiên sinh dạy học thương tiếc số phận long đong lận đận nên chuộc thần về, lại dạy thần văn chương, nhờ thế thần mới thành tài đi thi."
"Vậy tiên sinh dạy học kia đâu? Phụ thân ngươi đâu?"
"Tiên sinh bị bệnh qua đời. Sau này thần có đi tìm phụ thân, phát hiện sau khi chia cách hai năm, phụ thân cũng đã qua đời rồi."
Hoàng Thượng trầm mặc một chốc, quay đầu lại đánh giá Phương Tiên Dã, trong đôi mắt mệt mỏi không có chút cảm xúc. Lão ta nói:
"Số phận bi thảm như vậy mà ái khanh lại kể ra một cách bình thản."
"Trần đời ai cũng khổ, không riêng mỗi mình thần."
Dừng một chút, Phương Tiên Dã nói:
"Thần làm quan cũng là mong muốn trên đời có thể bớt đi vài người khổ."
Đã nhiều ngày trôi qua, hắn ta vẫn luôn đối đáp những câu hỏi của Hoàng Thượng cực kỳ khéo léo, vừa không tranh công vừa không oán thán nửa lời, hành sự cực kỳ bình tĩnh. Hoàng Thượng lại im lặng, lão ta híp mắt nhìn mặt trời dần dần khuất bóng, đợi đến khi chỉ còn vài tia sáng mờ nhạt, lão ta mới nhẹ giọng nói:
"Mặt trời sắp lặn rồi."
Phương Tiên Dã ngẩng đầu lên nhìn theo Hoàng Thượng, lại nghe Hoàng Thượng nói:
"Trẫm biết Phương ái khanh thông minh có tài. Thành tích của ngươi ở Hộ bộ và hai châu Vân, Lạc trẫm đều thấy cả, các kiến nghị về cải cách cũng rất sâu sắc. Nhưng mà Phương khanh à, trên đời này không thiếu người thông minh, cái thiếu chỉ là hai chữ thời cơ mà thôi."
"Nếu trẫm có thể sống thêm vài năm nữa thì thời cơ của ngươi sẽ tốt hơn bây giờ nhiều."
Giọng điệu Hoàng Thượng bình thản, phảng phất như đang tâm sự thật lòng với hắn ta. Phương Tiên Dã nghĩ có lẽ ý của Hoàng Thượng là lão ta vốn định tăng cường một vài thế lực cho Tấn vương trong mấy năm này, có thể sẽ kéo Phương Tiên Dã ra khỏi Bùi quốc công, âm thầm sắp xếp hắn ta làm việc dưới trướng Tấn vương.
Chỉ là với tình thế hiện giờ thì không còn kịp nữa rồi.
"Ngươi cứu trẫm, trong thời gian này cũng không tiết lộ hành tung của trẫm. Tùng Vân nói ngươi là người có thể tin tưởng, trước nay ông ấy nhìn người rất chuẩn, lần này cũng không nhìn lầm."
Hoàng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền