Chương 97: Hoà giải
Edit: An Chẩm
Đêm giao thừa ở nhân gian bao giờ cũng náo nhiệt nhất năm, vô số pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm Nam Đô, nhà nhà giăng đèn kết hoa, phóng tầm mắt nhìn ra xung quanh ngập tràn sắc đỏ hân hoan. Nhân khẩu trong phủ Phương Tiên Dã không nhiều, có hơi quạnh quẽ, hắn bèn trang trí phủ đệ cùng với nhóm người hầu. Khi hắn và Hà Tri đang treo đèn lồng trước cửa, một chùm pháo hoa tình cờ vút lên bầu trời phía xa, sáng rực một góc trời.
Phương Tiên Dã ngẩng đầu chăm chú nhìn màn pháo hoa kia chốc lát, đến khi cúi đầu thì bất ngờ trông thấy Đoạn Tĩnh Nguyên đứng ngoài cửa. Nàng khoác một chiếc áo choàng lông màu cam, mặt đỏ bừng và thở hổn hển, đang ngẩng đầu nhìn hắn. Nha hoàn của nàng đứng ở phía sau xách một cái hộp gỗ sơn mài.
Phương Tiên Dã bước xuống bậc thang, hành lễ với Đoạn Tĩnh Nguyên:
"Đoạn tiểu thư."
Đoạn Tĩnh Nguyên nhún người đáp lễ, nàng lúng túng liếc nhìn hắn nói:
"Phương đại nhân... Phủ chúng ta có làm sủi cảo, ta nghĩ ngài không có người thân ở Nam Đô, nên đem cho ngài một chén."
Nha hoàn bên cạnh nàng đưa hộp đồ ăn cho Hà Tri, Phương Tiên Dã mở nắp ra nhìn chén sủi cảo nóng hổi, ngạc nhiên nhìn Đoạn Tĩnh Nguyên, nhất thời không biết nói gì cho phải.
Đoạn Tĩnh Nguyên lại cho rằng hắn không tin nàng, định từ chối ý tốt của nàng. Nàng phồng mang trợn má, tự mình cầm một cục sủi cảo lên ăn, vì sủi cảo còn nóng mà thổi khí phù phù, hàm hồ nói:
"Ngươi xem... Ta ăn rồi này, ta không có hạ độc đâu."
Phương Tiên Dã sửng sốt, sau lại buồn cười, hắn đậy hộp đồ ăn lại, nói với Đoạn Tĩnh Nguyên:
"Sao ta có thể nghi ngờ có độc được? Cảm ơn lòng tốt của Đoạn tiểu thư."
Pháo hoa trên bầu trời phía xa chiếu sáng khuôn mặt Đoạn Tĩnh Nguyên, ánh mắt nàng sáng ngời, hơi ngượng ngùng né tránh ánh mắt:
"Lòng tốt gì... Chỉ là nhà ta làm hơi nhiều thôi."
Nói xong nàng dứt khoát xoay người dẫn nha hoàn lên kiệu trở về phủ. Phương Tiên Dã nhìn nàng đi xa, vừa cười vừa lắc đầu.
Hà Tri ôm hộp đồ ăn, thấy lạ lùng bèn hỏi:
"Sao Đoạn tiểu thư lại đem sủi cảo cho đại nhân vậy? Không phải nàng ghét ngài lắm sao?"
Dừng một chút, hắn nói tiếp:
"Hơn nữa rõ ràng là Đoạn tiểu thư ngồi kiệu tới, sao còn thở hổn hển vậy?"
Phương Tiên Dã giành lấy hộp đồ ăn, cười nói với Hà Tri:
"Ngươi treo đèn lồng đi."
Dứt lời hắn cầm hộp đồ ăn vào nhà.
Sao lại thở hổn hển à? Đoạn phủ cách Phương phủ một đoạn khá xa, vậy mà sủi cảo vẫn còn nóng. Nhất định là sủi cảo vừa hấp xong nàng đã vội vã cho vào hộp, chạy một mạch đến đây.
Phương Tiên Dã vừa nghĩ vừa không nhịn được cười, xem ra năm mới này cũng không tệ, hy vọng sang năm sẽ gặp nhiều điều tốt đẹp hơn.
***
Vào đêm giao thừa náo nhiệt ở nhân gian, Yến Kha lại bị Phược Tiên Thằng trói chặt, hai tay vòng ở sau lưng quỳ giữa đại điện vương cung. Phược Tiên Thằng này là bảo bối mà Hoà Gia Phong Di đưa, cuối cùng hắn cũng bắt được Yến Kha lấy công chuộc tội.
Các vị điện chủ tận trung nhận được lệnh Hạ Tư Mộ đều tập trung ở đây, thẩm vấn và vấn tội đã kết thúc, hiển nhiên Yến Kha phải chịu hình phạt tan thành tro bụi, việc thu dọn tàn dư của hắn chỉ là việc trong một sớm một chiều mà thôi.
Hiện giờ trên đại điện chỉ còn lại mỗi Hạ Tư Mộ và Yến Kha, Hạ Tư Mộ đứng lên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền