ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 180. Ngạn Ngư (2)

Chương 180: Ngạn Ngư (2)

Đêm, Lệnh gia.

Trong phòng, vợ chồng lão đương gia và thiếu phu nhân căng thẳng lại tràn đầy chờ mong nhìn ông lão râu bạc từ trong phòng ngủ đi ra. Lão đương gia vội đến nghênh đón, chắp tay nói với lão đầu:

"Thần y Hà, bệnh của khuyển tử(*) ta có chuyển biến gì không?"

(*)cách gọi con trai của mấy người cổ đại, bé cũng ngại dịch thành chó con nên để vậy nha藍

Lão già vuốt râu thở dài.

Trái tim mọi người chợt chìm xuống.

Lệnh phu nhân lảo đảo suýt nữa thì đứng không vững, Thiếu phu nhân thấy thế bèn vội vàng chạy đến dìu bà ngồi xuống, lại cố nén trong lòng khổ sở, an ủi bà nói:

"Đại phu còn chưa nói gì, mẫu thân khoan hãy sốt ruột."

Lão đương gia nắm chặt nắm tay, lại hỏi đại phu kia:

"Có chẩn đoán ra được là bệnh gì không?"

Đại phu đi đến một bên, sắc mặt ái ngại chắp tay với lão đương gia nói:

"Lão phu từ lúc bắt đầu hành y đến nay đã hơn sáu mươi năm, nhưng vẫn chưa từng gặp phải loại bệnh kỳ lạ hung hiểm thế này, thực sự là không thể làm gì được, phụ lại ủy thác của mọi người, vẫn mong lão đương gia nhanh chóng đi mới cao nhân khác... nếu không..."

Giọng nói của lão hạ thấp xuống:

"Tình huống của Lệnh công tử không được tốt lắm."

Lão đương gia nóng ruột đến đổ mồ hôi:

"Ông đã là thần y tốt nhất nhì trong kinh thành rồi, cao nhân hơn ông cho dù có thì trong khoảng thời gian ngắn sao có thể tìm thấy được. Hay là ông thử nghĩ xem cách khác thử?"

Lão nói thẳng:

"Không phải lão phu không muốn nghĩ cách, mà thực sự không nghĩ được cách nào. Bệnh tình của Lệnh công tử, trăm năm mới thấy một lần, phàm là có nửa phần đối sách, lão phu cũng không đến mấy khiến cho mọi người thất vọng."

Lão đương gia thất vọng:

"Chúng ta biết ông là danh y có thể thì tuyệt đối không qua loa, thế nhưng... đến phương thuốc cũng không cần kê sao?"

Đại phu lắc đầu:

"Có kê thì cũng chỉ tổ làm lãng phí thuốc thôi."

"Bỏ đi, nếu đã như vậy thì không miễn cưỡng nữa."

Lão đương gia bày ra tư thế mời:

"Ông đi nghỉ ngơi trước đi, sáng sớm ngày mai ta sẽ tiễn ông về nhà."

Nghe lời này của lão đương gia, đại phu cuối cùng cũng có thể thở dài một hơi, lại thi lễ với chúng nhân, sau đó vội vàng cầm lấy hộp thuốc, giống như bỏ trốn mà chạy ra khỏi căn phòng đang tràn ngập cảm giác tuyệt vọng này.

Lệnh phu nhân nhìn theo bóng lưng vội vàng chạy đi của đại phu, cố gắng chống người ngồi dậy, đỏ mắt nói với lão đương gia:

"Bây giờ đến cả vị thần y này cũng không giúp được, vậy thì Vọng nhi chúng ta phải làm sao bây giờ?"

Lão đương gia cố nén nỗi bi thương, nắm chặt tay phu nhân nói:

"Vì đại phu này không chữa được thì còn có đại phu khác. Chớ nản lòng!"

Nói rồi, ông lại hít sâu một hơi, thân là đương gia của Lệnh gia, đương nhiên không thể khóc, ông cắn chặt răng nói:

"Nếu như con đường này không thông thì chỉ có thể trách Lệnh gia nhà ta vận khí không tốt, Vọng Nhi phúc mỏng mệnh bạc thôi."

Thiếu phu nhân vội nắm lấy tay của hai lão nhân, cố gắng không để lộ ra biểu cảm tuyệt vọng: "Sẽ không có chuyện gì đâu, tướng công cả đời hành hiệp trượng nghĩa, sống lương thiện, ông trời sẽ không nỡ nhìn thấy chàng chịu khổ như vậy đâu. Chúng ta trước tiên cứ dùng thử sâm già ngàn năm và viên Bạch Ngọc Ngưng Tức mà con đem từ nhà đến thử, tuy chưa tìm ra bệnh chứng thế

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip