ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 185. Miêu Quỳ (4)

Chương 185: Miêu Quỳ (4)

Hôm nay trời lại nắng.

Ánh xuân buổi sáng bao bọc trong hương thơm của hoa cỏ từ ngoài cửa sổ chạy vào.

Mặc dù vậy, cũng không thể giải quyết bầu không khí căng thẳng trong phòng.

Liễu công tử ngồi xa nhất, biểu cảm giống một giây sau đã muốn hiện ra nguyên hình, nuốt mấy tên nhóc không biết sống chết mạo hiểm lung tung vào bụng cho đỡ đức. Dù sao hắn sẽ không nói cho Đào Yêu biết, lúc hắn nhìn thấy nàng không chút tổn thương mà mở mắt ra, hắn suýt chút nữa đã bật khóc, khoảnh khắc tuyệt vời nhất đời này, chính là lúc hắn giữ được sợi dây lý trí đã căng đến mức sắp đứt kia... Hắn rất sợ nàng chết vì một sợi tóc, điều này mà kể ra ngoài thì khiếp nhược lắm, haiz.

Ngạn Ngư ngồi bên giường, lẳng lặng nhìn Lệnh Thư Vọng vẫn hôn mê như cũ, giống như đã mấy trăm năm mấy ngàn năm chưa từng nhìn thấy người đàn ông này.

Đào Yêu ngồi ở một bên, nhìn bệnh nhân mình thật vất vả mới tìm được, bệnh nhân có thần tư bình thường. Con mèo ngồi xổm trên chiếc ghế bên cạnh nàng, thái độ lười biếng một cách cố ý, thỉnh thoảng nhìn lướt qua Ngạn Ngư.

"Cái túi gấm mà ngươi lấy đi không phải thứ tốt,"

Đào Yêu mở miệng nói,

"Tên nhóc không lộ diện kia nhất định đã bỏ thứ đồ chơi bẩn thỉu vào bên trong, lúc ấy suy nghĩ của ngươi hỗn loạn, lại bị nó lây nhiễm, cho nên thần hồn hoàn toàn phân liệt, lý trí hoàn toàn biến mất, biến thành một tên điên không nhớ chuyện trước chỉ ôm khư khư chấp niệm. Ta dùng liên tâm thuật chữa cho ngươi, không chỉ là muốn xem căn nguyên bệnh của ngươi, mà còn phải đưa phần kia của ngươi về."

Liễu công tử vừa nghe được ba chữ Liên Tâm Thuật đã cả người không thoải mái, hung hăng trừng mắt nhìn Đào Yêu một cái. Ngạn Ngư không quay đầu lại, chỉ cúi đầu xuống, không biết phải đối mặt như thế nào.

"Cuộc sống tốt đẹp của ngươi là như vậy đó hả? Nói được không làm được, còn không bằng đừng để ta gặp lại ngươi."

Con mèo hừ lạnh một tiếng, chẳng nói được câu nào tốt đẹp.

Đầu nàng cúi xuống càng thấp hơn.

"Không biết nói thì viết ra!"

Con mèo nhảy lên bàn, gõ vào một cái nghiên mực:

"Ngươi rụt đầu rụt cổ ở đó thì tính là cái gì? Ngươi là một con cá không phải là một con rùa!"

Đào Yêu liếc mắt nhìn con mèo một cái, nghĩ thầm tên này sao còn nóng hơn cả nàng thế này, gọi là miệng cứng lòng mềm, hoàn toàn phù hợp.

Ngạn Ngư chậm rãi dịch người tới, trong mắt ngân ngấn nước, nhẹ nhàng ngồi xuống trước bàn, cầm bút viết ba chữ... thực xin lỗi.

Con mèo đá văng nàng ta ra, hận không thể đánh cho nàng ta một trận:

"Ngươi không có lỗi với ta, ngươi có lỗi với chính mình, cổ họng có thể tùy tiện đưa cho ngươi khác sao? Đồ của mình cũng không biết quý trọng!"

Nàng lại viết:

"Thứ vô dụng thôi."

Con mèo xé tờ giấy nát vụn, tức giận đến mức không muốn nói một câu nào nữa.

Nàng lại viết:

"Thấy ngươi vẫn khỏe như cũ, rất vui."

Con mèo liếc mắt một cái, vội vàng quay đầu đi, không để ý tới nàng.

Nàng đặt bút xuống, đứng dậy đột nhiên quỳ gối trước mặt Đào Yêu, nắm lấy tay nàng, dùng sức nắm chặt.

"Lệnh Thư Vọng trúng yêu độc của Thạch Cố, tên nhóc trong kiệu không hoàn toàn lừa gạt ngươi, ăn Thạch Cố, tim của hắn có thể không kiên định như đá được sao, cả người đều thành tảng đá luôn rồi."

Đào Yêu tự nhiên hiểu được ý của nàng, kéo nàng dậy, lại nhìn Lệnh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip