ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 188. Bí Hí (3)

Chương 188: Bí Hí (3)

Đêm khuya, Đào Yêu mở mắt ra, nghe thấy tiếng ngáy truyền ra từ phòng Liễu công tử, nàng lặng lẽ rời giường ra khỏi phòng.

Thời tiết nóng bức không vì đêm khuya mà bớt đi vài phần, ngoại trừ không có mặt trời như lửa đốt thì không khí xung quanh vẫn nóng như một cái nồi hấp. Nàng thoải mái vòng qua đám gia đinh tuần tra ban đêm, bước tới cửa sau Ti phủ, lẻn ra ngoài.

Kế tiếp, Đào Yêu chạy vào trong rừng trúc trước Ti phủ, cho đến khi đến một bãi đất trống nơi sâu nhất trong rừng trúc mới dừng lại. Đào Yêu lại nhìn xung quanh, xác định chỉ có một mình nàng thì mới yên lòng.

Gió đêm len lỏi qua những chiếc lá trúc, chung quanh chỉ có tiếng lá vang lên xào xạc. Ở nơi trống vắng như vậy, trước mắt chỉ nhìn thấy vô số cành trúc khẽ đung đưa trong bóng đêm, mặc dù thời tiết nóng nực, nhưng không khỏi cảm thấy lạnh lẽo, nếu đổi lại là một người nhát gan thì e rằng không thể ở lại thêm một khắc nào.

Nàng ngồi xếp bằng trên mặt đất, nhìn vầng trăng trên đỉnh đầu hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, tay trái đặt lên ngực, thấp giọng lẩm bẩm:

"Trời đất nhật nguyệt, bốn phương chứng minh, lời hứa ngàn vàng, lập khế ước cùng ta."

Một luồng ánh sáng trắng nhạt từ trên bàn tay trái của nàng chậm rãi nổi lên, không lớn hơn nhiều so với một quả trứng bồ câu. Theo số lần niệm chú càng ngày càng nhiều của nàng, trứng bồ câu cũng càng lúc càng lớn, ánh sáng phát ra cũng không còn là ánh sáng trắng nhạt nữa, là là đủ các loại màu sắc lan ra từ bên trong giống như nảy mầm thành một thế giới xoay tròn nằm giữa lòng bàn tay nàng. Nàng vẫn nhắm mắt, tập trung tinh thần niệm chú ngữ, một giọt mồ hôi rơi từ trên trán xuống, như thế cũng đủ chứng minh việc nàng làm bây giờ cũng không hề dễ dàng.

Trong rừng trúc rậm rạp, có một đôi mắt lạnh lùng đứng cách đó không xa nhìn nàng, nhưng cũng không phát ra bất kỳ động tĩnh nào quấy nhiễu đến nàng.

Ước chừng qua thời gian một nén nhang, ánh sáng trong tay nàng đã to lên gần bằng cái đầu, chậm rãi bay ra khỏi bàn tay của nàng, lơ lửng giữa không trung. Nàng mở mắt ra, nhìn nó dần dần ngừng xoay tròn, hai tay nắm quyết, hét một tiếng: "Ra!" Chợt có một trận gió mạnh thổi lên, ánh sáng nổ tung, rừng trúc trong nháy mắt bị chiếu sáng hơn phân nửa rồi rơi xuống bên trong, làm cho người ta căn bản không mở được mắt, chim bay trong rừng cũng bị đánh thức nháo nhào bay đi. Cũng may hết thảy chỉ xảy ra trong nháy mắt, sau khi cơn gió biến mất vô tung vô ảnh thì thứ còn lại trước mặt Đào Yêu chỉ có một người tí hon cao hơn hai tấc, áo đỏ tóc đen, mắt như trăng khuyết, hai bím tóc búi lung tung rũ trước ngực, nhìn thế nào cũng quen mắt...

Đào Yêu vươn tay ra, người tí hon nghe lời rơi vào bàn tay nàng. Nàng tiến lại gần nhìn, trên đầu người tí hơn lại có một đôi sừng hươu, trên mông còn có một cái đuôi hồ ly, hai tay cũng không thể tính là tay, chẳng qua chỉ là móng mèo mà thôi, chân cũng không phải chân, mà là một cái đuôi cá, trên lưng còn có một đôi cánh, dù sao nhìn thế nào cũng giống như dùng các loại linh kiện không hề liên quan chắp vá ra thành một con quái vật.

Nhưng mà, người mù đến đâu cũng nhìn ra được, khuôn mặt và trang phục của tiểu quái vật này giống như Đào Yêu như đúc, nhìn toàn bộ giống như

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip