Chương 59: Hư Hao(3)
Nhạc môn chủ tỏ ra khó xử, không đoán ra tâm tư của Nhị thiếu gia Ty gia, hỏi lại:
"Không biết bây giờ Đại thiếu gia..."
"Gia huynh hết thảy khỏe mạnh!"
Y cắt ngang lời đối phương, giọng đanh thép,
"Mời môn chủ nhanh chóng sắp xếp."
Giọng điệu không cho phép có nửa phần chậm trễ.
Nhạc môn chủ giật thót mình và thấp thỏm không yên khi nhìn thấy Ty Cuồng Lan ở Trường Đao Môn, tựa hồ rất sợ hắn mang đến tin tức ông ta không muốn nghe, ví dụ như Ty Tĩnh Uyên đã chết...
Nhạc môn chủ chưa gặp Ty Cuồng Lan bao giờ, hôm nay là lần đầu tiên, xưa nay chỉ biết vị Nhị thiếu gia này tính tình kỳ lạ, ru rú trong nhà, khó gần hơn Đại thiếu gia nhiều, chỉ cần vài câu cũng thấy quả thực rất lợi hại.
Môn chủ suy nghĩ chốc lát, đứng lên nói:
"Mời đi lối này."
Dứt lời lại nhìn Đào Yêu ở phía sau Ty Cuồng Lan,
"Vị cô nương này..."
"Tạp dịch Ty phủ."
Ty Cuồng Lan bình thản nói,
"Ngựa trong phủ rất quý, cần nàng ta chăm sóc, có điều nàng ta chưa từng trải, sợ vào Trường Đao Môn gây ra chuyện chê cười nên ta mang theo bên người để dễ quản thúc."
Đào Yêu vội vàng gật đầu, mỉm cười không nói gì.
Thực ra, đây là sự trao đổi giữa nàng và Ty Cuồng Lan khi nàng yêu cầu y đưa nàng đi Lạc Dương, vì nàng nói có cách lấy lại hồn phách cho Ty Tĩnh Uyên. Ty Cuồng Lan nói, nếu nàng nói được làm được, y sẽ trả tiền công gấp trăm lần. Nàng nói nàng không cần tiền công, chỉ cần y đồng ý với nàng một điều kiện. Ty Cuồng Lan đồng ý, nhưng kèm theo điều kiện phụ là sau khi tới Trường Đao Môn, trừ khi y gật đầu, nàng không được nói chuyện với bất cứ ai.
Ngồi xuống pha trà xong, Nhạc môn chủ đang định biểu đạt lòng hữu hảo và tôn kính nhưng cũng bị Ty Cuồng Lan ngăn lại, y nói:
"Mạo muội viếng thăm, chỉ vì muốn cầu kiến Nhạc đại tiểu thư."
Nhạc môn chủ không gọi người làm, đích thân đưa họ đến gian phòng yên tĩnh nhất ở nội uyển.
Nhìn qua, gian phòng này chẳng những ở nơi khuất nắng mà tất cả cửa sổ đều được đóng ván gỗ kín mít, một tia sáng cũng không vào lọt.
Lúc này, cửa kêu kẽo kẹt rồi được mở ra, một nha hoàn áo lam xách hộp đựng thức ăn đi ra, thấy Nhạc môn chủ thì vội hành lễ:
"Tham kiến môn chủ."
"Tiểu thư sao rồi?"
Nhạc môn chủ nhìn hộp đựng thức ăn.
"Bẩm môn chủ, vẫn như cũ."
Nha hoàn dè dặt nói,
"Chỉ ăn chút canh, hầu như không ăn gì nữa."
Nhạc môn chủ thở dài thườn thượt:
"Đi đi, không có ai gọi thì đừng tới đây."
Nha hoàn trộm nhìn hai chủ tớ Ty Cuồng Lan, vội vàng gật đầu:
"Dạ, Tiểu Vi cáo lui."
Nhạc môn chủ nhìn cửa phòng khép hờ bằng vẻ mặt phức tạp, muốn đẩy cửa ra nhưng lại do dự. Ty Cuồng Lan giúp ông ta, nói to "Làm phiền" rồi đẩy cửa phòng ra.
Tối thui! Căn phòng không có chút ánh sáng nào, trời mới biết nha hoàn kia phải luyện tập vất vả thế nào mới có thể đút cơm cho người khác ở hoàn cảnh này.
Yêu khí ngất trời! Đào Yêu nhìn tầng sương mù dày đặc lơ lửng bên trên phòng mà người bình thường không thể nhìn thấy.
Nhạc môn chủ lấy hạt châu to bằng trứng chim bồ câu ra, một vầng sáng nhỏ tỏa ra trong bóng tối.
"Thứ lỗi, tiểu nữ kỵ sáng, kể cả ánh đèn, nên nhà ta lấy minh châu soi đường."
Nhạc môn chủ vào cửa, đi vài bước liền dừng lại, dưới ánh sáng tờ mờ từ minh châu có thể thấy được một chiếc xích đu,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền