Chương 62: Long Tước(1)
Không khí có hơi lúng túng một tẹo.
Ty phủ chưa bao giờ náo nhiệt như hôm nay, ngay cả Miêu quản gia cũng không thích ứng nổi nhưng vẫn cố gượng cười chào đón.
Tại phòng khách rộng rãi trong Ty phủ, Liễu công tử đeo bao quần áo, vô cùng xét nét quan sát xung quanh; Lắm Lời kéo bao tải bự chảng đựng đầy xoong nồi bát đĩa ngây ngô mỉm cười chắp tay chào hỏi mọi người; phía sau họ, Cút Xéo hiên ngang lẫm liệt dẫn đàn gà tuần tra lãnh địa lần đầu đặt chân tới này.
Cả Ty phủ, chỉ có Ty Tĩnh Uyên là thật lòng vui mừng, lúc thấy họ vào, mắt liền phát sáng, một tay chỉ vào Cút Xéo một tay giật ống tay áo của Ty Cuồng Lan:
"Nó là cáo hay chó thế? Nửa trắng nửa đen nhìn lạ ghê! Theo sau là gà kìa! Gà với cáo mà cũng sống hòa thuận với nhau á?"
Không đợi Ty Cuồng Lan ném ánh mắt khinh thường, gã đã nhảy tới ngồi xuống chào Cút Xéo,
"Hề hề, nhóc tên gì? Ta là Ty Tĩnh Uyên, là Đại thiếu gia Ty phủ, là đại ca của Ty Cuồng Lan, tức cái người ít nói còn hơn xác chết đang ngồi đằng kia kìa."
Cút Xéo ngẩng đầu nhìn gương mặt hòa nhã đến mức gần như xu nịnh của Ty Tĩnh Uyên, chớp mắt mấy cái rồi bất ngờ tè lên giày gã.
Ty Tĩnh Uyên lẳng lặng nhìn đôi giày mới toanh đắt đỏ của mình, ngẩng đầu nói mới Miêu quản gia đang cố nén cười:
"Mang con đao dài nhất, bén nhất lại đây."
"Đừng mà!" Lắm Lời lập tức nhảy tới trước mặt gã, xua tay,
"Giày bẩn thì chỉ cần đổi đôi khác thôi, sao lại chặt chân mình chứ?! Cứ tưởng Liễu công tử nhà ta đã là nhân tài kiệt xuất trong giới cuồng sạch rồi, không ngờ Đại thiếu gia đây hơn 'trình' huynh ấy nữa."
Ty Tĩnh Uyên kiên nhẫn nghe cậu nói hết rồi mới mỉm cười:
"Tiểu hòa thượng à, cậu tưởng tượng phong phú ghê ha, ta lấy đao là để làm thịt con cáo này chứ không phải để chặt chân ta."
Nghe vậy, Lắm Lời vội vã tóm lấy Cút Xéo đang chạy tán loạn rồi ôm chặt vào lòng:
"Thế lại càng không được! Ta thay mặt Cút Xéo xin lỗi ông, nó không ác ý, đi tiểu chỉ để đánh dấu mà thôi. Không dám giấu giếm, phàm là thứ bị nó nhận định là tài sản riêng, nó đều sẽ làm vậy, nói cách khác, nó xem ông làm người của nó nên mới tiểu lên người ông thôi. Thằng bé thân thiện vậy mà Đại thiếu gia nỡ lòng làm thịt nó sao?"
"Vậy ta phải mời nó ăn bữa cơm để cảm tạ nó xem ta thuộc sở hữu của nó, sẵn tiện mời nó tè lên người ta thêm mấy lần nữa hả?"
Ty Tĩnh Uyên giận dữ đánh giá tiểu hòa thượng và con cáo một phen,
"Bán hai đứa bay còn chẳng có giá bằng đôi giày của ta! Tất cả mọi thứ trên người Đại thiếu gia Ty gia ta đây đều có giá hơn hai đứa bay!"
"Thôi thôi, giặt sạch giày là xong ấy mà."
Miêu quản gia nhanh chóng hòa giải,
"Chú cáo đáng yêu quá, Đại thiếu gia đừng so đo với con cáo làm gì."
Sau đó, ông nói với Đào Yêu,
"Đào nha đầu, cháu chỉ có hai người bạn này thôi đúng không? Hành lý đều mang tới đủ rồi chứ?"
Đào Yêu cười toe gật đầu:
"Chỉ hai người họ thôi, nào, để ta giới thiệu. Người mặt mũi cũng tạm này là Liễu công tử, tiểu hòa thượng tên Lắm Lời, đều là đồng hương của ta cả."
Nàng chớp chớp mắt với Ty Cuồng Lan,
"Nhị thiếu gia, ta đã dẫn họ đến rồi, chuyện ngươi đã hứa sẽ không thay đổi gì chứ?"
Điều kiện để nàng giúp kiếm lại hồn phách của Ty Tĩnh Uyên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền