Chương 65: Long Tước(4)
Chương 5. 4
Liễu công tử đang ở trong bếp thì con chim cất tiếng.
"Nhờ bình hoa giả mà Miêu quản gia đã mua."
Con chim cười lạnh lẽo,
"Bốn mươi năm trước, món hàng giả đầu tiên gã làm là bình hoa, có dáng vẻ y chang vậy, hồi đó gã còn đắc ý nói chỉ có gã mới nghĩ ra cách lấy chu sa giả làm lưu ly."
Liễu công tử trầm ngâm hồi lâu, hỏi:
"Ông chủ Dương chính là Mái Ngói?"
"Phải." Con chim đáp,
"Gã tìm cao thủ thay hình đổi dạng. Năm năm trước bọn ta đi tỉnh khác trở về, vào Ty Phủ, thường xuyên đi ngang qua Hưng Tường Trai, gặp mặt cũng mấy lần nhưng không nhận ra gã."
"Ông ta sửa lại dung mạo nhưng hẳn là chân vẫn không chữa được."
Liễu công tử cau mày,
"Làm sao mi nhận ra ông ta?"
"Ngay hôm đó lão Trương đến Hưng Tường Trai, quan sát gã ở cự ly gần, phát hiện trừ dung mạo khác với Mái Ngói ra thì từ thân hình cho đến giọng nói, kể cả cái chân phải bị què cũng đều y chang Mái Ngói. Nhưng để chắc chắn, lão Trương điều tra ông chủ Dương suốt nửa năm, cuối cùng gần như khẳng định ông chủ Dương chính là Mái Ngói."
Con chim tiếp tục kể.
"Gần như khẳng định?"
Liễu công tử bĩu môi,
"Vậy là lão Trương vẫn còn chưa chắc chắn, thế mà vẫn giết người."
"Tối mấy hôm trước, bọn ta tới nhà ông chủ Dương, đánh ngất xỉu người nhà gã và hộ vệ của gã."
Con chim chậm rãi nói.
Con chim bắt đầu kể lại sự việc đêm đó. Đó là buổi tối không trăng không sao, ông chủ Dương đổ mồ hôi lạnh nhìn lão Trương đứng trong phòng ngủ của mình. Sau khi gọi người nhưng không có ai, ông ta mới vừa lau mồ hôi vừa nói:
"Vị lão anh hùng này, ông nhìn trúng báu vật gì nhà tôi thì cứ mặc sức lấy, tôi không báo quan đâu, chỉ cần ông tha mạng cho tôi thôi."
Lão Trương không đáp lời, thắp ngọn đèn dầu trên bàn, ngồi xuống, lẳng lặng nhìn ông chủ Dương.
Ông chủ Dương sợ hãi trước ánh nhìn đó, nói tiếp:
"Nếu không ưng mấy món này, trong mật thất của tôi còn đồ quý."
"Tới bây giờ huynh vẫn giữ thói quen đào mật thất à."
Lão Trương cười,
"Thay tên, đổi diện mạo, nhưng huynh vẫn vậy, Mái Ngói à."
Ông chủ Dương tái mặt, mồ hôi lạnh to như hạt đậu tuôn rơi.
"Ông... ông..." Ông ta run rẩy chỉ vào lão Trương, đứng dậy ghé sát vào lão, nhìn hồi lâu mới chần chừ nói,
"Đệ là Tiểu Thiên? Đệ còn sống?"
"Hồi đó huynh sợ vậy à? Ngay cả về núi để xác nhận ta và huynh ấy chết hết chưa mà cũng không dám?"
Lão Trương mỉm cười.
"Không không, Tiểu Thiên, đệ hiểu nhầm rồi!"
Chân ông ta mềm oặt, quỳ phịch xuống trước mặt lão Trương,
"Huynh chưa từng muốn hại đệ, càng không muốn làm đệ chết. Chúng ta là huynh đệ mà!"
"A Long không phải là huynh đệ sao?"
Nụ cười của lão Trương dần biến mất,
"Khi xưa ai cứu huynh thoát chết? Ai cố chịu cơn đói để nhường bánh bao cho huynh? Ai luôn che chở huynh, không để huynh bị người khác ức hiếp?"
"Ta cũng không muốn A Long chết!"
Ông ta đột nhiên khóc òa,
"Ta chỉ giận thôi, rõ ràng chúng ta có thể sống thật tốt nhưng huynh ấy cứ cố chấp không chịu. Hơn nữa,"
Ông ta chỉ vào chân phải của mình, "Cái chân tàn tật này là do huynh ấy ban tặng, lúc đánh ta, liệu huynh ấy có nghĩ ta cũng là huynh đệ của huynh ấy không? Huynh ấy không chấp nhận thứ gì là phán ngay cho ta tội chết! Ta nói cho đệ biết, kể từ ngày chân ta bị tàn phế, ta đã thề
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền