ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 68. Hề Nang(3)

Chương 68: Hề Nang(3)

Chương 6. 3

Mấy hôm trước, nó bị con cáo lông đỏ cắn. Nguyên nhân là con cáo tưởng nó muốn cướp con thỏ mà cáo ta săn được, nhưng nó không ăn thỏ, chỉ là trùng hợp đi ngang qua chỗ con cáo giấu thức ăn thôi. Con cáo cắn chân trái nó, đau lắm, cũng chảy máu nữa.

"Đau quá." Nó nhìn vết thương trên đùi, không biết có nên tìm nước rửa vết thương hay không.

Nó khốn khổ chạy trốn, mãi đến khi chạy xa khỏi lãnh địa của con cáo mới thở hổn hển ngồi dưới gốc cây nghỉ ngơi. Đang đắn đo suy tính, thình lình từ bụi cây thò ra nửa thân người, nhìn nó nói:

"Bị thương rồi."

Nó sợ hết hồn, cố nhìn lại. Đó là một cô nương trẻ tuổi, mặc vải bố, tóc tết đuôi sam lộn xộn.

"Hừm, bị thương thật nè."

Nàng đi ra khỏi bụi cây, mặc kệ nó có đồng ý hay không, tóm lấy chân nó xem xét một lượt, sau đó lấy bình nước rửa vết thương giúp nó:

"Sao ở đây một mình? Bị con gì cắn?"

"Cáo." Nó cố chịu đau nói.

"May là cáo đấy, chứ nếu là cọp thì đừng nói là chân, đến cả mạng cũng chẳng còn. Nhóc sống ở đâu? Cha mẹ đâu?"

Nàng vừa nói vừa rút khăn tay ra, băng bó vết thương lại.

Trước sự giúp đỡ bất ngờ ấy, nó không biết phải ứng đối làm sao.

Nàng nhìn chằm chằm nó, thấy nó ngẩn người thì bực mình cốc đầu nó:

"Sao đó? Sợ quá hóa ngu nên không biết nói luôn hả?"

"Ta... ta..." Nó che trán, lắp bắp, chỉ về một hướng:

"Nhà ta ở bên kia."

"Mấy tuổi rồi? Bốn hay năm?"

"Năm... năm tuổi."

Nàng cau mày:

"Cha mẹ nhóc cũng vô tư ghê, để cho đứa bé mới bấy lớn đi ra ngoài một mình."

Nó không nói gì.

Nàng đứng dậy hỏi:

"Đi nổi không? Ta đưa nhóc về."

"Nổi." Nó gật đầu.

"Vậy đi thôi."

Nàng giơ tay ra với nó:

"Để ta đỡ nhóc."

Nó ngoan ngoãn nắm tay nàng, cà nhắc đi về phía trước. Vết thương trên chân dần bớt đau, nó đã nắm tay của nhiều người, từ đàn ông cho đến đàn bà nhưng chưa có tay ai ấm như tay nàng.

Đi thẳng tới ngã ba, nó mới bịn rịn đứng lại, chỉ vào một căn nhà thấp thoáng trong rừng:

"Nhà ta ở đằng đó. Cha mẹ không thích người lạ."

Nàng nhìn về phía đó, nói:

"Vậy được rồi, nhóc mau về đi. Sau này đừng chạy lung tung nữa."

"Ừm." Nó đang định đi thì bị nàng gọi lại.

"Mặt bẩn quá, cha mẹ nhóc mà thấy là sẽ đánh đòn nhóc đấy."

Nàng lau sạch vết bẩn và mồ hôi trên mặt nó bằng tay áo của mình, sau đó xoa đầu nó: "Về đi."

"Ừm." Nó xoay người đi, vừa đi vừa sờ đầu mình.

Đó là căn nhà tồi tàn bị bỏ hoang không biết từ bao giờ, không phải nhà của nó, cũng không có cha mẹ nó. Nó là một con yêu quái, vừa mở mắt là đã ở trong sơn cốc này rồi, không biết mình sinh ra từ đâu. Có lẽ cũng giống như những yêu quái không có cha mẹ khác, núi sông đất trời, tinh hoa nhật nguyệt, có khi từ lúc có những thứ ấy, trên đời đã có nó.

Cây hòe tinh già nhất ở đằng tây Bách Thảo Cốc nói loài yêu quái của nó cứ cách trăm năm sẽ xuất hiện một con, cây hòe tinh ấy đã gặp được bảy tám con. Nó thấy rất lạ, hỏi thế sao đã lâu lắm rồi mà chỉ có mình nó chứ không thấy những đồng loại khác.

Cây hòe tinh nói chúng bị dắt đi mất rồi, không về nữa, sau này có thể ngươi cũng vậy, bởi vì loài các ngươi rất thích nắm tay con người. Nó sửa lại, không chỉ là thích, nó cần nắm tay

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip