ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 70. Hề Nang(5)

Chương 70: Hề Nang(5)

Chương 6. 5

Về lại phòng, Hề Nang hơi bất an hỏi cậu:

"Hai ngươi ban nãy là ai? Cậu nói gì với họ mà lâu thế?"

"À, là bạn ta. Họ thấy buổi tối ta không về nhà nên mới tới đây xem thế nào."

Lắm Lời giải thích ngắn gọn, lại nói tiếp,

"Ta đã kể chuyện của mi cho họ nghe, họ nói sẽ tìm La Hỉ Hỉ giúp cậu."

Nó mừng rỡ đứng lên: "Thật không?"

"Thật chứ!" Lắm Lời vỗ ngực đảm bảo,

"Hai người bạn đó của ta giỏi tìm người lắm, ngoài ra ta cũng đã kể về căn bệnh của mi rồi, họ cũng hứa sẽ tìm đại phu về."

"Cám ơn cậu nha tiểu hòa thượng."

Hề Nang thành khẩn bắt lấy tay cậu,

"Đưa cỏ ngư dương cho tỷ ấy xong, ta có thể an tầm quay về rồi."

Về? Mi còn về đâu? Lắm Lời nhìn đôi mắt cố chấp kia, siết chặt lấy tay nó.

Kim tam nương thở phào nhẹ nhõm, Lắm Lời đã chứng minh trong phòng không có thứ gì

"không sạch sẽ"

, nhưng cũng nói riêng với bà là đừng làm khó dễ vị thư sinh kia, không có thứ "không sạch sẽ" không có nghĩa là không có "thứ gì", dĩ hòa vi quý đi. Tuy Kim tam nương không tin lắm nhưng thấy vẻ mặt chân thành của tiểu hòa thượng nên nghĩ đi nghĩ lại cũng thôi, không yêu cầu thư sinh kia đền tiền nữa. Một cuộc tranh chấp coi như êm đẹp chấm dứt.

Sau cùng, Lắm Lời hỏi bà có thể cho mình ở lại thêm một ngày nữa không, cậu bảo phong thủy của căn phòng rất tốt, ở rất thoải mái.

Câu nói dối vụng về ấy làm Kim tam nương vui lòng hết sức, liên tục nói cháu muốn ở cứ ở, ở thêm ba ngày cũng không sao, ở càng thích thú càng chứng tỏ tòa nhà của thím tốt.

Ngoài cảm kích ra, cậu còn bóng gió hỏi thế năm mươi cái bánh bao thì sao, sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, cậu thở phào nhẹ nhõm, hứng khởi đi lên trên lầu.

Ban đêm, có người gõ cửa.

Lắm Lời chạy ra mở cửa, một người đàn bà ngoài bốn mươi đi vào, ăn mặc gọn gàng, tay xách cái giỏ nặng trịch. Đằng sau, Đào Yêu hất cằm về phía bà ấy, nói với Lắm Lời:

"Dẫn người đến cho cậu rồi đó. Làm tụi ta tốn không ít thời gian."

Hề Nang thấy bà ấy, sững sờ, không dám lại gần, tìm kiếm những đường nét quen thuộc trên gương mặt không còn trẻ trung nữa.

"Sao nhóc vẫn như cũ thế."

Bà đi tới chỗ nó, đặt cái giỏ xuống, mắt đỏ hoe,

"Họ nói nhóc chờ ta mãi."

"Tỷ cũng không thay đổi gì cả."

Nó nhìn chăm chú gương mặt bà, cười,

"Ta vẫn nhận ra được tỷ!"

"Lúc họ nói với ta, ta còn thấy khó tin."

"Tỷ không sợ ta sao? Ta là yêu quái đó."

Bà lắc đầu, dụi mắt:

"Trên đời này thứ làm ta sợ, làm ta tổn thương chưa bao giờ là yêu quái."

"Vậy thì tốt quá."

Nó thở phào nhẹ nhõm, gấp gáp lấy bao cỏ ngư dương từ trong ngực áo ra, đặt lên bàn như trút được gánh nặng,

"Đáng lẽ phải đưa cho tỷ sớm."

Bà mở ra, ngạc nhiên:

"Đây là cỏ ngư dương?"

"Ừm." Nó cười,

"Có điều không biết tỷ còn cần không."

"Cần chứ, cần chứ."

Bà rất vui.

"Tỷ đã làm đầu bếp chưa?"

"Ta mở một quán cơm nhỏ ở thành đông."

Bà cất cỏ ngư dương, vội vàng lấy hộp thức ăn trong giỏ ra, mở nắp rồi đặt xuống trước mặt nó,

"Nào, nếm thử tay nghề của ta xem. Hồi đó ta đã nói chờ ta làm đầu bếp thì sẽ mời nhóc một bữa thịnh soạn mà."

"Tốt quá, nhìn thôi cũng biết ngon rồi."

"Ừ, thử đi."

Mùi thức ăn lan tỏa khắp căn phòng, một già một trẻ ngồi trước bàn, vừa ăn vừa trò

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip