ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 72. Ám Đao(2)

Chương 72: Ám Đao(2)

"Khách quan, đến nơi rồi."

Người lái đò lau mồ hôi trên trán, thông báo.

Miêu quản gia đang ngẩn ngơ nhìn dòng nước chảy cùng ngọn núi phía xa xa. Lúc con đò cập bờ làm đò xóc nảy, ông mới lấy lại tinh thần.

"Cảm ơn nhà đò."

Ông trả tiền, chắp tay cảm ơn rồi mới xách bao quần áo xuống đò.

Tuy đã đi qua con đường lát đá này nhiều năm nhưng mỗi lần bước chân lên, lòng Miêu quản gia vẫn thấp thỏm như lần đầu, hệt như con dâu sắp gặp mẹ chồng, hoặc người bao năm ra ngoài bươn chải vẫn chẳng ra gì, thật là vừa buồn cười vừa tủi thân. Nhưng ông là đại quản gia của Ty phủ chứ không phải cô dâu mới về nhà chồng, lại càng chẳng phải kẻ vô công tích sự ăn chơi lêu lỏng, ấy thế mà vẫn cứ thấp thỏm, mỉa mai thay.

Đã mười năm rồi, Liên Thủy Hương vẫn thế, cứ đến mùa thu, khắp đồi núi ngập mùi hoa quế, nước sông dường như cũng nhiễm vị ngọt. Dẫu đã là cuối thu nhưng hương vị của núi đồi, của sông nước vẫn phảng phất đất trời. Miêu quản gia hít sâu một hơi, bước lên con đường lót đá đã từng đi qua vô số lần, tiến về tòa nhà ẩn sâu trong núi.

Cuối con đường là căn nhà nổi tiếng nhất Liên Thủy Hương, nam chủ nhân họ Lục, tên Trừng, làm nghề dạy học. Học viện Lục gia chẳng những có tiếng tăm nhất Liên Thủy Hương mà thanh danh còn lan xa đến cả những huyện khác ở Tân Châu, người dân đều muốn cho con đi học ở đây, nguyên nhân là vì suốt hơn hai mươi năm học viện Lục gia mở cửa, có vô số học trò của học viện đậu kỳ thi Hương, có tới mấy người đỗ Tiến sĩ, đường làm quan rộng mở, một bước lên mây, vì vậy người dân mới lấy làm tự hào khi con cháu được nhận vào học viện. Lục Trừng cũng trở thành nhân vật được kính trọng tại Liên Thủy Hương, tuy chỉ mới hơn bốn mươi nhưng từ quan lại cho tới dân đen đều tôn kính gọi ông là

"Lục phu tử"

.

Miêu quản gia và Lục Trừng là đồng hương, cũng là bạn thuở cởi truồng tắm mưa. Có lần ông nghịch dại bị rơi xuống sông, Lục Trừng đã không màng sống chết cứu ông lên, hai người cùng bị phạt quỳ, cuối cùng là Hiểu Kính lén đưa bánh bao cho họ. Hiểu Kính là cái đuôi luôn bám theo họ, cũng là tiểu muội muội của họ, trong thôn có nhiều trẻ con nhưng ba người họ thân với nhau nhất. Nếu năm xưa hoàng đế không cắt đất nhường cho ngoại tộc, nếu thiên hạ không chiến hỏa liên miên, có lẽ họ sẽ như bao người bình thường khác, cùng nhau bình an lớn lên, cưới vợ sinh con. Lục Trừng học giỏi, có khi còn thi đậu Trạng Nguyên ấy chứ, ông trái ngược với Lục Trừng, lần nào học bài cũng ngủ gà ngủ gật, chỉ có tính sổ sách giúp cha mẹ là vừa nhanh vừa chuẩn, lại thích múa đao diễn thương, chỉ cần nghe gần đó có ai giỏi đánh đấm là sẽ mặt dày mày dạn đi bái sư. Điểm giống nhau duy nhất giữa hai người là họ đều thích Hiểu Kính.

Hiểu Kính rất đẹp, nói năng nhỏ nhẹ, họ thích nhất là khi nàng vừa cầm khăn lụa lau mồ hôi trên mặt họ vừa mắng họ có phải khỉ không. Mỗi lần họ nghịch ngợm để bị đánh, bị cho nhịn đói, nàng luôn yêu kiều mắng đáng đời, sau đó quay người bỏ đi, nhưng nhân lúc không có người lớn thì lại đưa nước đưa cơm. Lần nào cũng chỉ cần được nghe nàng nói chuyện, thậm chí là chỉ cần nghe tiếng bước chân của nàng, ngửi thấy mùi hương trên tóc nàng, dường như chỗ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip