ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 90. Thục Hồ(8)

Chương 90: Thục Hồ(8)

Đào Yêu nắm cái túi trống hết một nửa của mình, lòng đau như cắt. Tính đi, tòa tháp cao trăm trượng bò đầy yêu vật, phải dùng bao nhiêu thuốc mới có thể khiến chúng nhanh chóng mất đi tri giác để rớt xuống đất chứ.

Cô gái kia nói đã bày mê trận phù, tuy không biết "phù" của họ được làm bằng gì, ẩn giấu cái gì nhưng quả thật tháp Xung Tiêu được bao bọc bởi một sức mạnh tương tự kết giới, dù đám yêu vật đột nhiên tỉnh ngộ nhận ra mùi của đá Âm Khôi là mồi nhử bọn chúng thì chúng cũng không thể rời khỏi tháp Xung Tiêu. Dẫu kết giới không quá mạnh, chỉ là trò thừa thãi đối với đại yêu quái như Liễu công tử nhưng cũng thừa sức đối phó với chúng.

Hiện giờ, từ đỉnh tháp nhìn xuống sẽ thấy một cảnh tượng "hùng vĩ", dưới tháp tinh quái chất cao như núi, kẻ nào kẻ nấy hôn mê bất tỉnh bằng những tư thế "khó đỡ". Thỏ tinh đạp chân lên mặt hồ yêu, con rết tinh gớm ghiếc bị một nhóm tinh quái chảy nước mũi còn gớm ghiếc hơn ôm vào lòng, mấy con chim yêu ngồi ngổn ngang trên người mèo yêu, hy vọng lát nữa tỉnh lại chúng sẽ kịp chạy trốn khỏi miệng mèo... Trên đỉnh tháp quả thật có bức tượng Phật được đúc bằng vàng nhìn là biết không rẻ, nơi đây chỉ có bức tượng là điềm tĩnh nhất, mặt mày từ bi chăm chú nhìn cái đám chẳng điềm tĩnh chút nào ở trước mặt.

Huynh đệ Thục Hồ đoàn tụ sau ba ngày ly biệt, đáng tiếc đệ đệ không được may mắn như ca ca, bị trúng tên ở ngực, nhờ thân thể cường tráng và đá Âm Khôi nên nó mới gắng gượng được mấy ngày qua. Hiện giờ nó đã không thể cử động, hơi nó thở ra còn nhiều hơn cả hơi nó hít vào. Nếu tên này không bị thương nặng, với năng lực của nó, chắc chắn nơi đây không giam giữ được nó.

Đào Yêu đứng gần kẻ to xác hơn ca ca nó rất nhiều, tầm mắt dừng nơi bị lõm xuống ở trên lưng, nơi đó có một hòn đá đen to bằng quả trứng gà. Vậy cũng tốt, không cần tốn nhiều công sức đã có thể giải quyết hết thảy, chỉ cần một viên thuốc là có thể chấm dứt mạng sống của con Thục Hồ này, sau đó bảo ca ca vô dụng của nó chở hòn đá Âm Khôi một luôn không trở lại.

Vốn dĩ đã có thể như vậy, nhưng từ khi nhìn thấy nó cho đến bây giờ, chuông vàng của Đào Yêu vô cùng an tĩnh.

"Huynh chẳng những thân thể vô dụng mà đầu óc cũng đần độn."

Nó chầm chậm mở miệng châm chọc, đôi mắt đỏ ngầu nhìn ca ca nó,

"Vừa không biết đánh nhau vừa không biết giết người, quay lại đây làm gì? Đứng vỗ tay cổ vũ cho đệ hả?"

Thục Hồ cúi thấp đầu, dường như đuối lý không dám nhìn đệ đệ mình:

"Huynh... Huynh tìm người tới cứu đệ!"

Nó chau mày:

"Không cần ai cứu đệ cả. Kết giới này không giam được đệ đâu, đệ chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày thôi."

"Nghỉ ngơi?" Đào Yêu cười,"Chẳng tốn mấy công sức đã đả thương mi thế này rồi, mi cho rằng mi còn có cơ hội nghỉ ngơi? Họ đã lên kế hoạch ba ngày sau sẽ "dọn dẹp

" tháp Xung Tiêu, đến lúc đó, e rằng mi cùng đám tinh quái bị mi hấp dẫn tới đây chẳng còn gì dù chỉ là bã. Đến ta còn không rõ năng lực của kẻ đánh bại mi, tốt hơn hết là mi nên cất sự lạc quan của mình đi."

"Ngươi tưởng mình là ai mà lên mặt dạy đời ta?"

Nó liếc Đào Yêu.

Nàng khịt mũi:

"Đào Yêu ở Đào Đô."

Nghe vậy, nó ngẩn người, buột miệng: "Quỷ Y Đào

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip