ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bách Yêu Phổ

Chương 92. Phong Sinh(1)

Chương 92: Phong Sinh(1)

Trên bếp than đỏ rực lửa là cái vỉ nướng được xếp đầy thịt hươu cắt lát mỏng, mùi thơm phưng phức khiến người ta rỏ dãi lan ra từng ngóc ngách như cái móc câu câu lấy hồn phách mà bất cứ ai cũng không thể chống cự. Có gì hạnh phúc hơn khi được ăn thịt nướng vào ngày đông buốt giá? Không có!

Đào Yêu đang thập thò ngoài cửa sổ chính là kẻ đầu tiên trong số "bất cứ ai" đó, Liễu công tử là kẻ thứ hai, Lắm Lời và Cút Xéo là thứ ba.

Trước mặt họ là phòng khách của Ty phủ, tấm biển trên cửa đề hai chữ "Ngạc Tuyết", cách bài trí tương đối đơn sơ so với những nơi khác trong phủ, trừ bàn ghế, án thư, văn phòng tứ bảo thì chỉ có bức tranh hoa mai trong tuyết được treo trên tường. Bên ngoài ô cửa sổ còn to hơn cửa sổ những nơi khác đang được mở toang là rừng mai chi chít những nụ hoa chực nở. Nhìn kỹ sẽ thấy phong cách bài trí của căn phòng này là lấy hoa mai làm chủ đạo, từ bình hoa cho tới ly tách đều có hoa văn là mai đỏ, đến cả nghiên mực cũng được khắc thành hình dáng hoa mai năm cánh, bình hoa cao nửa người đặt ở góc tường cũng cắm đầy mai mới nở. Đế đô sắp vào mùa tuyết, lúc đó nơi này sẽ rất lãng mạn, uống rượu nóng, thưởng hồng mai, thi từ ca phú hạ bút thành văn, âu cũng là thú vui lớn lao của đời người. Nếu không có lò nướng được bày ngay trước cửa sổ, không có vỉ thịt tỏa mùi thơm chết tiệt thì có thể nói gian phòng này là nơi trang nhã để thưởng mai.

Đáng tiếc gian phòng xinh đẹp nhường ấy lại bị hai tên đàn ông hủy hoại!

Ty Cuồng Lan hiếm khi rảnh rỗi như bây giờ, dường như không biết lạnh, mùa nóng hay mùa lạnh cũng chỉ mặc cái áo trắng xuyết hoa văn màu bạc mỏng tang, khác chăng là cổ choàng thêm cái khăn lông chồn để giữ ấm, tóc không thèm vấn mà túm lại cột bừa ở đằng sau, tập trung cao độ vào nhúm muối trên tay. Đúng rồi đó, y một tay bốc muối, một tay túm ống tay áo, hết sức tập trung rắc muối lên mấy miếng thịt hươu, tỉ mỉ vô cùng, không thừa cũng không thiếu.

Ty Tĩnh Uyên ngồi bên cạnh nôn nóng như con khỉ đói, cầm đôi đũa chực chờ như muốn gắp miếng thịt ngay tắp lự, luôn miệng:

"Cho muối nhiều nhiều nha, thế mới ngon!"

"Rụt đũa lại ngay."

Ty Cuồng Lan không thèm nhìn gã:

"Nướng thịt kỵ nhất là độ lửa không vừa, điều kỵ thứ hai là gia vị không vừa, huynh mà ăn bây giờ là phí của trời."

Ty Tĩnh Uyên đảo mắt:

"Chỉ mấy miếng thịt thôi mà trời... Từ bao giờ nó có giá dữ vậy? Hồi trước Miêu quản gia nướng thịt hươu cho tụi mình ăn có thấy đệ để ý nhiều vậy đâu!"

"Nướng thịt tựa như làm người vậy, nếu có thể lấy được hạng nhất thì tại sao lại dừng ở hạng hai?"

Ty Cuồng Lan phủi tay, trở thịt trên vỉ:

"Đếm tới mười là ăn được rồi."

Không được! Sao đợi nổi đếm tới mười, đếm một thôi cũng không chờ nổi! Thơm chết đi được!

Người đi ăn mảnh không đáng được tôn trọng, Đào Yêu không thèm gõ cửa mà xông thẳng vào, hai mắt phát sáng giả vờ hỏi:

"Ối chao ối chao, Đại thiếu gia và Nhị thiếu gia ở đây làm gì vậy? Ối chao ối chao, đang nướng thịt hả?! Nướng thịt hươu cơ đấy!!"

"Ơ, hôm nay bọn cô được nghỉ mà?"

Ty Tĩnh Uyên quan sát nhóm người không mời mà đến,

"Đào nha đầu, sáng nay cô nói muốn đi dạo chợ cơ mà?"

"Chợ làm gì có thịt hươu."

Đào

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip