Chương 1155: May mắn không làm nhục mệnh (2)
Nguyên nhân rất đơn giản, người ta là dao thớt ta là cá thịt, hiện tại là thời điểm cầu sinh, tức giận cũng vô dụng, bây giờ chọc giận người ta cũng chỉ sẽ càng chịu thêm nhiều đau khổ, không lợi cho bọn hắn chạy trốn.
Lúc trước bị Phượng Tàng Sơn ra tay một trận tàn nhẫn, nếu không phải cơ thể bọn hắn có năng lực khôi phục mạnh mẽ, hiện tại bọn hắn đã phải nằm sấp trên mặt đất rồi, cho dù có cơ hội chạy trốn, thân thể cũng không thể chấp hành được. Lúc này cần phải giữ lại thân thể hữu dụng, chờ đợi thời cơ hành động.
Phượng Tàng Sơn đột nhiên hét lớn: “Đứng có cho bọn hắn lên bờ, để cho bọn hắn ngâm mình trong nước tiểu đi.”
Lời này chính là cố ý nói cho đám người Dữu Khánh nghe.
Hướng Chân vừa mới bò được đến bên bờ, ngoi đầu lên mặt nước, Phệ Linh hào lại vẫy cánh bay đến, một lần nữa ném Hướng Chân trở lại trong nước.
Phượng Tàng Sơn liên tục cười lạnh, đợi khi Phệ Linh hào bay trở về, hạ xuống, gã ta nhìn nhìn xung quanh, hỏi: “Chỉ có một mình ngươi trông coi nơi này sao?”
Lão quái trông coi dùng tiếng người hỏi lại, “Chỉ bằng bọn họ, lẽ nào một mình ta trông coi còn chưa đủ sao?”
Nói xong liền giang rộng hai cánh, bộc lộ thân thể, rõ ràng là đang khoe khoang thực lực của mình.
Phượng Tàng Sơn cũng từng giao thủ với Phệ Linh hào, dựa vào hình thể và lớp vảy giáp đen sẫm trên cơ thể nó, đại khái có thể đoán được lão quái này có sức mạnh tương đương với Cao Huyền, bố trí một cao thủ như vậy tọa trấn trông coi, có thể thấy phía Phệ Linh hào cũng rất coi trọng lời Tri Linh đại thánh nói.
Theo lý thuyết, cho dù mấy tên đó không bị hạn chế tu vi, bọn hắn cũng không có khả năng là đối thủ của kẻ canh gác này, huống chi tu vi còn bị hạn chế, hẳn là tuyệt đối không có khả năng chạy thoát, nhưng gã ta vẫn không yên tâm, đảo mắt nhìn xung quanh rồi trước khi xoay người rời đi, gã căn dặn Phượng A Đao: “Ngươi cũng ở lại đây hỗ trợ canh chừng, đề phòng bọn hắn giở trò.”
Không ai có thể lý giải được tâm tình cẩn thận đó của gã ta, nói là có tật giật mình cũng được, nói là ngoài mạnh trong yếu cũng ok, nói chung, gã ta tuyệt đối không mong muốn mấy người Dữu Khánh truyền ra việc gã phản bội tộc nhân, bán đứng A cha của mình, cho dù có khả năng sớm muộn gì cũng sẽ không giấu giếm được, nhưng gã vẫn theo bản năng tận lực tìm cách giấu giếm, rất sợ tin này sẽ truyền tới trong tai A cha mình vào lúc này.
Phượng A Đao im lặng gật gật đầu, ở lại, khi Phượng Tàng Sơn đi sát qua bên người gã thì gã cũng không có quay đầu lại nhìn theo, hầu hết thời gian gã đều cúi đầu trầm mặc.
Nam Trúc nhìn theo Phượng Tàng Sơn rời đi, gã nhìn thấy hồ lô bảo bối của mình treo bên eo Phượng Tàng Sơn, căm tức nghiến răng nghiến lợi, nhỏ giọng chửi bới, “Đồ chó, đừng để rơi vào trong tay lão tử, nếu không, ta không thể không lột da ngươi ra.”
Hướng Chân ngoi đầu lên khỏi mặt nước, lần này gã ta không dám bò lên bờ nữa, nhưng cũng tìm ra cách để giữ mình ở trong nước, gã dừng lại trên đáy dốc hồ nước gần bờ là được, ngay cả vai cũng lộ ra khỏi mặt nước, miệng nhổ ra mấy ngụm nước bọt.
Nam Trúc nhìn thấy vậy, a một tiếng, hắc một tiếng, nói: “Cách của Hướng Chân rất hay, không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền