Chương 464: Khách không mời mà đến
Lời nói đến bên mép, Vương Vấn Thiên lại nói không nên lời, then chốt là không biết phải hỏi như thế nào.
Vương Tuyết Đường thì nhìn chằm chằm vào gã ta, còn bước quay trở lại, Vương Vấn Thiên chột dạ, bị ép buộc phải từng bước lui về phía sau, đùng phải tay vịn của ghế mới không thể không dừng lại.
Vương Tuyết Đường hỏi: “Ngươi thành thật nói cho ta biết, việc này có phải là có liên quan gì với ngươi hay không?”
Việc đã đến nước này, Vương Vấn Thiên đành phải thuận dốc xuống nước, yếu ớt nói: “Đứa trẻ kia là do ta tìm địa đầu xà tại Ảo Vọng bắt đi…”
Hai mắt Vương Tuyết Đường lập tức trợn tròn, phất tay cho gã ta một cái tát tai.
Bốp! Vương Vấn Thiên ôm mặt, không dám giận, lùi bước.
Vẻ mặt Vương Tuyết Đường thì chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, lúc trước lão ta nghe lới Chu Hiên nói thì đã biết việc này tám chín phần mười có liên quan với con trai của mình, lúc này ngón tay run rẩy chỉ tới gã ta, “Lúc trước nghe được tin tức về A Sĩ Hành, ta đã lo lắng ngươi sẽ làm bậy, ta có phải đã rất nhiều lần dặn dò ngươi hay không, tên A Sĩ Hành kia giết chết Giao nhân vẫn còn có thể toàn thân rút lui khỏi Minh tự, khẳng định đã khiến cho những người khác chú ý, người nào lộn xộn động tới đều có khả năng bị theo dõi sát sao. Ngươi coi lời ta nói là gió thoảng bên tai sao?
Ứng Tiểu Đường dựa vào cái gì dám ở Cẩm quốc đối nghịch với Địa mẫu? Ngươi không biết quan hệ giữa Ứng Tiểu Đường và Minh tăng sao? Ngươi cũng không có nghe nói qua quan hệ giữa Ứng Tiểu Đường và A Sĩ Hành hả? A Sĩ Hành đó không phải là người cha con bọn ta có thể công khai động vào, cho dù muốn giết hắn cũng quyết không thể để cho người nào khác biết được là do chúng ta làm. Một khi khiến cho Ứng Tiểu Đường nổi giận, ngươi cho rằng lão ta không dám điều động đại quân tìm cớ san bằng Già La Sơn hay sao?”
Bộ dạng Vương Vấn Thiên vô cùng uất ức, nói: “Cha, ta biết rõ không dễ động tới hắn, ta cũng không muốn giết chết hắn, ta chỉ là định dụ hắn đến ‘Kinh Hồng điện’, lợi dụng nữ sắc gây náo loạn khiến cho hắn thân bại danh liệt mà thôi. Ta cũng không có dự định gây tổn thương cho đứa trẻ kia, chỉ lợi dụng một chút, sau đó đương nhiên sẽ thả nó ra. Ta nào biết được tên gia hỏa kia đầu óc có bệnh vậy mà lại chạy đi đập phá Trân Bảo trai vốn không chút dính líu gì.”
Nghe đến đó, Vương Tuyết Đường cũng dần dần bình tĩnh lại, chắp tay đi lui đi tới suy nghĩ một hồi, “Nếu nói như thế, Trân Bảo trai là bị vị Thám Hoa lang kia cố ý đến đập phá, chẳng lẽ là muốn mượn tay Trấn Hải ty giúp bọn hắn tìm đứa trẻ kia về?”
Vương Vấn Thiên lập tức thả lỏng bàn tay ôm mặt, “Cha anh minh! Không sai, tên Thám Hoa lang chó má đó thật âm hiểm, tuyệt đối chính là muốn mượn tay Trấn Hải ty, nếu không thì làm sao có khả năng kéo đến trên đầu Trân Bảo trai chứ.”
Bốp! Vương Tuyết Đường lại phất tay cho gã ta một cái bạt tai.
Vương Vấn Thiên bị tát lại ôp chặt má, có mấy phần kinh ngạc và uất ức, không biết vì sao phụ thân lại động thủ.
“Người ta âm hiểm hay không cũng không quan trọng, quan trọng là sự việc có liên quan tới ngươi.” Vương Tuyết Đường tức giận không thể kìm nén, chỉ về phía danh sách trên bàn, hỏi:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền