Chương 603: Mưu đồ trộm cắp (2)
Vị đệ tử tuân lệnh, lập tức dẫn Mục Ngạo Thiết rời đi, hai người rời đi trước.
Nam Trúc chắp tay khom người xin lỗi mọi người, “Vị sư đệ này của ta đã quấy nhiễu nhã hứng của chư vị, chư vị thứ lỗi a!”
Mọi người phát hiện thấy tên mập này cũng khá là lễ phép.
Tiêu Trường Đạo: “Chu huynh nói quá lời, không sao.”
Nam Trúc lặp lui lặp tới mấy câu xin lỗi, đã được đám đông đồng tình thông cảm, khóe mắt gã liếc nhìn bóng dáng hai người Mục Ngạo Thiết vòng qua bên kia sườn đồi nhỏ, lập tức lại chắp tay nói với Triển Vân Khí: “Không biết hôm nay vị sư đệ này của ta xảy ra chuyện gì, để ta đi xem. Ta sẽ trở về với bọn họ trước, chư vị chậm rãi tham quan, không nên để chúng ta ảnh hưởng.”
Không người nào tại đây cưỡng ép, lúc này Nam Trúc mới rút lui, xoay người chạy nhanh rời đi, đuổi theo hai vị kia, bóng dáng cũng nhanh chóng biến mất tại phái sau sườn đồi nhỏ.
Lộc U Minh và Triển Vân Khí hơi nhìn theo, cũng không có suy nghĩ nhiều, dù sao cũng có đệ tử đi cùng, hai người xoay người lại tiếp tục đưa khách nhân du lãm.
Không biết rằng Nam Trúc vừa mới vòng qua sườn đồi nhỏ thì lập tức dừng lại, đợi cho Mục Ngạo Thiết và vị đệ tử kia đã đi xa, gã mới đi đi dừng dừng ra vẻ giống như đang đi tham quan đi theo phái sau hai người kia, tay chắp sau lưng chậm rãi bước đi, thỉnh thoảng có đệ tử Côn Linh sơn làm việc trong thung lũng nhìn thấy thì cũng không coi gã là người xấu.
Nhưng bản thân Nam Trúc thì âm thầm nín hơi, căng thẳng không dám thả lỏng, ngoài lỏng trong khẩn trương, nơm nớp lo sợ, gã còn phải tận lực mượn nhờ các loại Linh thực để che chắn, tận lực tránh cho Nhan Dược ở trên núi đặc biệt chú ý tới.
Dữu Khánh phụ trách kéo dài thời gian thì tiếp tục đi theo tham quan với đám đông người, giống như không có việc gì xảy ra.
Những người khác đều không quan tâm, chỉ có Bách Lý Tâm xách cung lớn trên tay thì thỉnh thoảng len lén quan sát Dữu Khánh, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Hành vi của mấy sư huynh đệ tận lực khiến nàng ta tránh ra xa và âm thầm giao lưu riêng làm cho nàng ta biết đó không phải là tán gẫu, hơn nữa hành động khác thường của ba người lúc này càng khó thể tránh được trong lòng nàng ta không sinh ra hoài nghi, nhưng nàng ta lại không thể biết rõ là chuyện gì đang xảy ra.
Trong sư huynh đệ ba người, chuyện Mục Ngạo Thiết cần làm lúc này là nhẹ nhàng nhất, đơn giản nhất, chỉ là một đường rời đi.
Cùng đồng hành, vị đệ tử Côn Linh sơn bước lên bậc cấp lối ra giữa hẻm núi, xoay người quay đầu lại, đối diện với phong cảnh đẹp đẽ bên trong Linh cốc, nói:
“Chúng ta chờ ở đây đi.”
Mục Ngạo Thiết lập tức từ chối, “Vẫn nên đi ra ngoài cửa vào chờ đi.”
Hoàn toàn không có ý thương lượng, vừa nói vừa đi ra phía ngoài.
Đệ tử Côn Linh sơn không nói nên lời, đành phải xoay người đuổi theo y.
Hai người cứ thế đi vượt qua hẻm núi, rồi tại trước ánh mắt nhìn chăm chú của hai gã thủ vệ ngoài cổng mà cất bước đi xuống tầng bậc cấp thứ nhất, sau khi lại đi qua một vùng đất bằng, Mục Ngạo Thiết không đi nữa, giống như đi đã mệt rồi, ngồi xuống bậc cấp dưới cổng cổng chào bằng đá.
Một gã thủ vệ hỏi vị đệ tử Côn Linh sơn cùng đi ra theo xem đã xảy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền