Chương 637: Không làm được
Dữu Khánh lại khiêm tốn thỉnh giáo, “Xin chỉ giáo? Còn xin tiền bối nói rõ.”
Độ Nương từ từ nói: “Động phủ của Bách Hoa tiên tử há là phàm phu tục tử có thể nhìn trộm. Giống như lúc trước các ngươi đã nói, người không có tiên duyên sẽ nhìn không thấy, tìm không được góc độ và phương vị thích hợp cũng nhìn không thấy lối vào động phủ. Mà sau khi lối vào đã bị phong ấn, cho dù tìm được góc độ và phương vị thích hợp cũng sẽ nhìn không thấy, cũng có thể nói là đã biến mất khỏi thế gian này.
Nhưng mà động phủ của Bách Hoa tiên tử chính là Mộc hoa chi địa, lối vào mặc dù đã bị phong ấn, nhưng cũng không phải là nơi tuyệt cảnh đánh mở không ra. Viên kim châu này có thể coi như là một chiếc chìa khóa để mở ra. Cần biết rằng, kim khắc mộc, vật vừa tới gần lối vào động phủ, tại tác dụng khắc chế, nó liền có thể làm cho lối vào động phủ hiện hình.
Cái gọi là Kim khắc Mộc, cũng không phải là tất cả kim khí đều có thể làm cho lối vào hiện hình, phong ấn cổng vào động phủ tiên gia dù sao cũng không phải tầm thường, há có thể bị kim khí tầm thường khắc chế? Cũng chỉ có loại Kim nguyên bản thể hiếm có như thế này mới có thể làm cho nó hiện hình, cũng chỉ có loại vật tiên gia có thể điểm thạch thành kim như vậy mới có thể độ hóa Phong ấn chi môn nơi đây.”
Sư huynh đệ hai người nghe được lời này thì đều rất kinh ngạc, đều không nghĩ đến thứ mà bàn tay ti tiện của lão Thất mập mạp chết tiệt tiện tay lấy ra khỏi Kim Khư lại chính là chìa khóa mở ra động phủ của Bách Hoa tiên tử, việc này phải đi đâu để nói lý chứ? Quả thực là nằm mộng cũng không nghĩ tới.
Lúc trước bọn hắn chỉ hoài nghi không biết hoa lan tại Kim Khư có liên quan gì với hoa lan tại nơi đây hay không, hoàn toàn là giữ thái độ có ích hay không có ích cứ cầm đến đã, cũng chẳng mất gì, nhưng vậy mà thực sự lại là chó ngáp phải ruồi.
Độ Nương lật xem kim châu trên tay, lại cất tiếng thở dài, “Nếu không phải nhận thấy được trên người các ngươi có vật này, ta cũng không có khả năng hiện hình gặp các ngươi, nếu bằng, gặp cũng vô ích.”
Nói đến đây, Dữu Khánh không khỏi hỏi: “Tiền bối cũng muốn trở lại Tiên phủ sao?”
Độ Nương: “Về đương nhiên là muốn về, chỉ là hiện tại, ta còn chưa thể quay về. Hồi đó, khi tỉnh lại sau lần bị chém chết, ta không chỉ phát hiện thấy Tiên phủ đã bị phong ấn, còn phát hiện thấy bản mạng linh phách của ta đã bị tước đoạt, không còn bản mạng linh phách, tu vi của ta không chỉ tiến triển chậm chạp, mà còn không thể rời đi nơi này, nếu không chỉ bằng mấy sợi xích sắt xuyên qua này làm sao có thể khóa được ta.
Ta có thể cảm ứng được, linh phách của ta hẳn là được tồn giữ tại bên trong Tiên phủ, vì vậy ta nguyện ý trợ giúp các ngươi tiến vào Tiên phủ, điều kiện là các ngươi phải giúp ta đi tìm bản mạng linh phách về cho ta.”
Dữu Khánh do dự một chút, chần chừ nói: “Có thể làm việc giúp đỡ tiền bối tự nhiên là chuyện tốt, chỉ là trong Tiên phủ này e rằng có Thủ sơn thú tọa trấn, thực lực của nó sợ rằng không phải người ở bên ngoài xông vào có thể dễ dàng địch nổi.”
Độ Nương nói: “Trấn thủ bên trong chính là một con ‘Ong chúa’. Ta biết nhược điểm của nó,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền