Chương 889: Ngươi không hỏi (2)
Dữu Khánh tại phía trước không biết rằng phía sau có hơn một nghìn người cùng đi theo.
Đi tới đi tới, hắn dần dần phát hiện thấy không bình thường, rõ ràng phía sau có mấy chục thành viên Hạt Tử bang đi theo, nhưng vậy mà không nghe được âm thanh gì, ví dụ như tiếng bước chân của mấy chục người, hắn dường như chỉ có thể nghe được tiếng bước chân ở gần bên mình.
Hắn lập tức quay đầu lại nhắc nhở Đồng Tại Thiên đi ở phía sau, “Kiểm kê nhân số của chúng ta.”
Đồng Tại Thiên hiểu ý của hắn, chính gã cũng đã nhận ra được không thích hợp, đang trong lúc kinh nghi bất định, nghe nhắc vậy thì lập tức quay đầu lại nhanh chóng bước dọc theo đội ngũ của mình, đích thân đếm từng người một.
Không còn cách nào, sương mù nơi này quá dày đặc, một người sống to đùng chỉ đứng cách ba bước chân là đã không thấy được, cho dù cầm Huỳnh thạch trên tay rọi sáng cũng nhìn không thấy, ngay cả ánh sáng của viên Huỳnh thạch trên tay đối phương cũng chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng lờ mờ.
Sương mù nơi này có phần cổ quái.
Sau khi kiểm kê toàn mọi người một lần, Đồng Tại Thiên bước nhanh trở về bên cạnh Dữu Khánh, báo cáo: “Bang chủ, người của chúng ta đều đủ, không thiếu người nào.”
Liên Ngư ngay tại bên cạnh Dữu Khánh, khoảng cách rất gần, không còn cách nào khác, nàng ta cũng đã nhận ra được sương mù nồng đậm này không bình thường, thậm chí còn ngừng thở và luôn duy trì cảnh giác cao độ, sợ bị mấy người Dữu Khánh bỏ mình lại, chạy mất, nàng ta chuẩn bị sẵn sàng, sẽ lập tức xuất thủ một khi phát hiện thấy khác thường.
Khoảng cách gần như vậy, nàng ta tự nhiên cũng nghe được rõ ràng cuộc nói chuyện giữa bang chủ và Tam đương gia của Hạt Tử bang.
Nàng ta và Mục Ngạo Thiết có thể nói là một trái một phải kèm ở hai bên Dữu Khánh.
Dữu Khánh cau mày, “Tại sao ta không nghe được tiếng bước chân ở phía sau?”
Đồng Tại Thiên: “Ta ở phía sau cũng không nghe được tiếng bước chân ở phía trước.”
“Tại sao có thể như vậy?” Dữu Khánh cau mày lẩm bẩm tự hỏi.
Đồng Tại Thiên: “Bang chủ, người của Trấn Sơn bang đang bám sát phía sau chúng ta.”
Gã chỉ có thể nhìn thấy người của Trấn Sơn bang mà thôi, về phần đám người ở phía sau nữa thì vừa không nhìn thấy vừa không nghe được động tĩnh gì.
Dữu Khánh quay đầu nhìn lại một lần nữa, vẫn không nhìn thấy được gì, hắn khẽ gật đầu thể hiện mình đã biết rồi, sau đó giơ Huỳnh thạch trong tay lên, chiếu rọi màn sương mù trước mắt, thi triển Quan Tự quyết để kiểm tra, kết quả không nhìn không biết, vừa nhìn liền giật nảy mình, hắn gặp phải một quái sự chưa bao giờ gặp được kể từ khi tu luyện Quan Tự quyết đến nay.
Quan Tự quyết của hắn cơ bản dò xét không ra được động tĩnh của màn sương mù trước mặt, khi có người đi qua thì sương mù sẽ bị quấy nhiễu, chuyển động xoay tròn, nhưng sau khi người đã đi qua thì chúng lại nhanh chóng trở về vị trí cũ, sương mù xoay tròn sẽ rất nhanh phân tán ra, phục hồi lại như trước, không sai một chút nào, người sau tiến tới sẽ lại đây quấy nhiễu sự yên tĩnh của nó, người vừa đi qua thì lại nhanh chóng khôi phục như cũ.
Trong sương mù, tại trường hợp bình thường, ngay cả tại nơi không có không khí lưu thông, những người đi lại cũng sẽ khuấy động luồng không khí và gây ra ảnh hưởng đến sương mù.
Tại nơi đây, hắn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền