ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Bán Tiên

Chương 92. Không biết

Chương 957: Không biết

“Phải, chỉ có sự tĩnh mịch chết chóc, không có một âm thanh đánh nhau nào.”

Phù, Dữu Khánh đang chủ động đi tại phía trước nhất đột nhiên thổi tắt mồi lửa chiếu sáng cầm trong tay, Mục Ngạo Thiết đại khái đoán được hắn sở dĩ dùng mồi lửa để chiếu sáng là để dò đường tránh nguy hiểm, lập tức hỏi: “Thế nào, có vấn đề gì sao?”

Dữu Khánh mím môi đáp một câu, “Không biết.”

Là thật sự không biết, lúc trước tại trên đường đi còn có thể dùng Quan Tự quyết theo dõi biến hóa của ngọn lửa để dò đường tránh hiểm, như sau khi xâm nhập đến nơi đây, không có dòng không khí lưu thông, Quan Tự quyết của hắn liền mất đi hiệu lực.

Mục Ngạo Thiết thoáng nhìn Liên Ngư ở phía sau, rồi hỏi Dữu Khánh, “Rút không?”

“Rút?” Dữu Khánh xì một tiếng, “Nếu thật sự có vấn đề gì đó, nếu đã xâm nhập đến nơi đây rồi, ngươi cảm thấy bây giờ chúng ta rút lui còn kịp nữa sao? Chỉ sợ không chạy không sao, vừa chạy lập tức xảy ra chuyện. Bây giờ chỉ có thể cầu mong lời Đoạn Vân Du nói đúng là sự thật, chỉ mong bởi vì nguyên nhân đặc biệt mà âm thanh phía dưới không có truyền ra.”

Sau khi hắn cất mồi lửa đi, liền bắt Đầu To ra khỏi tóc, chuẩn bị sẵn sàng tùy thời thả Đầu To chạy đi truyền tin.

Lúc này Đồng Tại Thiên cũng có phần hối hận vì đã khuyên nhủ hắn đi theo vào.

Một đường tiếp tục đi xuống phía dưới, đường đi im ắng tĩnh lặng, sau khi đi được một lúc, phía trước có ánh sáng xanh lam mờ mờ dao động. Trong lúc mọi người đang thầm kinh nghi, Dữu Khánh đột nhiên quay đầu lại, phát hiện Đầu To đã vội vã vỗ cánh bay đi.

Rời đi theo phương hướng ngược lại, đúng vậy, chính là vứt bỏ bọn hắn lại, bỏ chạy một mình, chạy rất đột ngột mà không hề có dấu hiệu báo trước.

Điều này làm cho Dữu Khánh lập tức ý thức được phía trước e rằng có nguy hiểm.

Nhưng đã chạy đến nơi này rồi, mọi người rất khó kìm nén mong muốn tiến đến phía trước nhìn xem ánh sáng xanh lam đó đến cùng là cái gì.

Đi tới đi tới, trước mắt chợt rộng rãi trống trải, đây là một không gian rộng lớn trong lòng đất, khắp nơi xung quanh là những cây cột trụ to to nhỏ nhỏ rỗng ruột, bên trong có ngọn lửa màu xanh lam hừng hực bốc cháy.

Mọi người thấp thỏm nghi hoặc từ từ tiến tới, rất nhanh liền nhìn thấy từng đống quần áo nằm trên mặt đất, và cả vũ khí đi cùng.

“Di, đây là y phục của Thiên Hồng bang chúng ta.”

“Đây là Trấn Sơn bang chúng ta.”

Dữu Khánh nghe nói vậy cũng ngồi xổm xuống, nhặt một bộ y phục lên lật xem, sau khi phát hiện thấy ngân phiếu và đan dược vẫn còn nằm trong đó, lập tức cảm thấy không thích hợp, hắn tiếp tục lật xem mấy đống y phục khác, phát hiện thấy vẫn là như thế, hắn vô cùng lo sợ nhìn nhìn xung quanh, lại nhớ tới chuyện Đầu To chạy trốn, hắn nhanh chóng tiến tới bên cạnh Mục Ngạo Thiết, kéo tay áo y một cái, hạ thấp giọng nói: “Đi, rút.”

Mục Ngạo Thiết đang định hỏi hắn có chuyện gì, chợt có người tiến tới dò xét ở phía trước chỉ vào phía trên hô to: “Nhanh đến xem, đây là cái gì?”

Mọi người lập tức lướt đến ngước nhìn, sư huynh đệ hai người đang định bỏ chạy quay nhìn nhau, rồi không nhịn được lòng hiếu kỳ, trước lúc rời đi còn lướt đến muốn nhìn xem đó là cái gì.

Nhìn vào đó, phát hiện ra là những sợi dây treo, trên đó có treo một đống

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip